Tiếng còi ủ trở đi trở lại trong truyện vừa là cái nền, vừa là điểm nhấn đầy ám ảnh, gắn với thân phận, ước mong đặc biệt của người đàn ông cô đơn. Khi ý nghĩa sâu xa của thanh âm ấy được hé mở thì những người xung quanh mới cảm thấy thấm thía, xót xa, thấy lòng mình như được thức tỉnh.(Đọc truyện đêm khuya 30/06)
Rõ là không có những pha ái tình mùi mẫn, cũng không có những đụng độ quá cam go, căng thẳng nhưng truyện ngắn "Sương thủy tinh" vẫn khiến người đọc, người nghe miên man theo dõi như để kiếm tìm một điều gì kỳ bí, mơ hồ tựa như một vẻ đẹp sơn nữ mong manh sương khói, một sắc hoa như thực, như mơ. Chuyện tình si muôn đời vẫn vậy. Dẫu trót ngẩn ngơ như bị ếm bùa ngải mà lòng vẫn cứ khăng khăng không chịu buông bỏ vòng tục lụy.
Từ một cô gái hiền lành, ít va chạm, cô giáo Ma-ri-a đã dũng cảm đương đầu với sa mạc cát trắng để đem lại màu xanh cho dân làng và tri thức cho trẻ nhỏ. Như loài hoa xương rồng nhỏ bé, kiêu hãnh, Ma-ri-a mang vẻ đẹp kiên cường của con người Xô-viết. Truyện ngắn "Cô giáo vùng cát"(Đọc truyện 24/06)
Hai người bạn thân Hoàng và Đôi có một tuổi thơ đầy kỷ niệm với tình cảm gắn bó vượt qua khó khăn, nguy hiểm lớn dần theo năm tháng cùng trách nhiệm bảo vệ rừng, bảo vệ loài thú quý. Tình người chân thực đã cảm hóa con người lầm lạc trở về lương thiện. Truyện ngắn " Sơn dương trắng" (Đọc truyện 23/06)
Nhân vật "tôi" chưa đến tuổi 30, ngổn ngang bao suy tư, giằng xé nội tâm, luôn bị lý trí và tình cảm chi phối.Sau những quăng quật, va đập, anh lại trắng tay giữa bộn bề cuộc sống.Duy nhất chỉ có "Giày đỏ" - tên gọi một cô gái "chân dài" khiến anh phải dằn vặt, đau khổ và nhìn nhận lại mình.
Bắt đầu nổi tiếng ở Ba Lan từ những năm cuối thập kỷ 90, nữ nhà văn Olga Tokarczuk đã sớm định hình về phong cách viết. Đọc và nghe tác phẩm của bà, người ta dễ bị thu hút bởi một thứ văn phong ma mị, thấm đẫm tinh thần nhân văn và nữ quyền… Dĩ nhiên, truyện ngắn "Người đàn bà xấu nhất hành tinh" cũng không nằm ngoài mạch nguồn đó. Thậm chí, truyện còn tạo ra những chiều kích lạ lùng khi khai thác một cách hiệu quả tính thẩm mĩ của “cái xấu’, “cái dị dạng”. (Đọc truyện đêm khuya 17.06)
“Tôi gọi xóm tôi là xóm vũ phu-"Mở mắt ngày đã trôi" của tác giả Hoàng Thanh Hương đã mở ra như thế bằng một giọng điệu có phần bình thản, như thể chuyện chồng đánh vợ là hiển nhiên, là không có gì lạ. Người đàn ông có tới 1001 lý do để "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với vợ mình và người đàn bà cũng có chừng ấy lý do để tha thứ, rằng tất cả chỉ vì “anh yêu em quá, anh lo mất em”. Tuy vậy, nếu nói rằng tác phẩm chỉ quanh quẩn với chuyện ghen tuông, ngoại tình thì hẳn là một nhầm lẫn. Phía sau chuyện đời lận đận bẩy nổi ba chìm của Phù Sa và phía sau cả cuộc hôn nhân có vẻ ấm êm của nhân vật “tôi” là những trăn trở về thân phận đàn bà, mà rộng hơn là trăn trở về sự phù du của kiếp người “sống gửi thác về”. Cuộc đời ngắn ngủi thế, “mở mắt nhắm mắt là ngày trôi, đêm trôi”, vậy mà người ta vẫn cứ không ngừng làm nhau đau.
Bốn người bạn có những số phận khác nhau:vui sướng,khổ đau hay hạnh phúc.Biết thông cảm,sẻ chia và chấp nhận những điều mình có,thông điệp về tình yêu cuộc sống và niềm tin yêu đã ẩn chứa trong mỗi người.(Đọc truyện đêm khuya 12/6)
Số phận khắc nghiệt như những lớp sóng cuồng nộ luôn dập vùi và muốn nhấn chìm thân phận nhỏ bé, nhưng kỳ lạ thay,người gác đèn biển vẫn tồn tại qua muôn trùng sóng gió.Trái tim tội nghiệp của ông dù ở nơi xa xôi vẫn hướng về Tổ quốc, vẫn cùng nhịp đập với quê hương xứ sở, bởi vì "Bạn có thể khiến mọi người rời bỏ quê hương, nhưng bạn không thể cướp mất quê hương trong trái tim họ".
Nhân vật Quang về quê hương bản quán sau những năm tháng sống ở nước ngoài. Sự trở về của anh càng trở nên có ý nghĩa khi hành trang của anh là bài học sâu sắc về yêu thương, nhân nghĩa, sự hy sinh quên mình mà một cậu bé nghèo đã "dạy" cho anh.
Vẫn là câu chuyện một người cháu tha hương trở về quê nhà, về với bà, mong mỏi tìm lại hơi ấm, sự an ủi từ những hình bóng dịu dàng, thân thương sau bao ngày mỏi mệt vì gánh nợ trần ai. "Vàng hoa năm cũ" gợi lại đâu đó những ký ức về hương quê, về một tuổi thơ thiếu vắng hơi ấm mẹ cha, về những rung động đầu đời vừa vụng dại vừa đau đớn, những cuộc tình không đầu không cuối vẫn kịp để lại những vết thương khó lành. Bước chân trở về, lòng người thảng thốt khi vẫn còn đó màu hoa mướp vàng nguyên sơ mê mải, rưng rưng như vô tình dửng dưng không hề biết tới những cay cực, vô định của đời người.(Đọc truyện đêm khuya 5/6/2015).
“Trên con đường tôi đi/ có hai người đã tới/ Một người rất yêu tôi/ Còn tôi yêu người khác/Người cho tôi hạnh phúc/ Luôn như gió vội bay/ Người dâng tôi cả đời/ Không được gì đền đáp..."(Đọc truyện đêm khuya 3/6)
khoảnh khắc bất ngờ hiếm hoi có giá trị bằng cả một đời người.Khoảnh khắc có thể nảy sinh một tình yêu chân chính. Khoảnh khắc đầy ý nghĩa đưa hai con người xa lạ không quen biết đến gần nhau, cư xử ấm áp tình người (Đọc truyện đêm khuya 2/6)
Một cuộc chiến không cân sức, gay go, căng thẳng giữa Chủ tịch xã Lê Bình và "Hắn"-một trùm lâm tặc. Bản lĩnh của người lính Cụ Hồ năm xưa đã giúp Lê Bình chẳng những trụ vững trước bao cám dỗ và đe dọa, mà còn để anh giáp mặt trực diện với những kẻ cầm đầu bọn lâm tặc, kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng, ngăn chặn và đẩy lùi tội ác của chúng.