Viết về thân phận phụ nữ, dường như chẳng có mấy truyện vui. Phụ nữ viết về phụ nữ lại càng buồn: buồn vì duyên phận lỡ làng, buồn vì chồng không thương, buồn vì con không hiểu… Có bao nhiêu thứ rối ren làm khổ một người đàn bà. "Nước mắt muối", dĩ nhiên, không nằm ngoài mạch nguồn chung đó. Trong suốt một câu chuyện dài, cuộc đời của ba người đàn bà hiện ra với nhiều trắc trở. Nhưng sau cùng, vẫn là những người đàn bà hay nói lời cay đắng mà lòng dạ thì mềm nhũn: trách móc gì thì vẫn nuôi con, vẫn lo cho con, và vẫn thương lắm cái gã đàn ông làm đời mình lận đận, long đong.
Khi cuộc sống của hai em đã tạm ổn với những góc riêng tư, Chị mới “chợt nhớ” đến mình. Khi ấy, chị Hiên ở vào cái tuổi quá lứa nhỡ thì. Chị chợt nhận ra, bên mình bấy lâu luôn có một tình yêu chân thành, nhẫn nại vẫn che chở và sẵn sàng chờ đợi chị. Đó không phải ai khác, chính là Dự.
Hai truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thị Việt Nga là hai câu chuyện khác nhau, hai cách kể khác nhau trong việc khai thác các tình huống đời thường. Tác giả đã tạo được sự cân bằng giữa một bên là cách nhìn cuộc đời vẫn còn trong veo của những đứa trẻ, với thực tế đời sống có nhiều góc khuất. Góc nhìn nhân hậu, thiết nghĩ, cũng là một điều khiến lòng người ấm áp hơn.
Qua giọng kể đầy thấm cảm và chia sẻ của nhà văn nữ, cuộc tình tay ba giữa bà Út Na và vợ chồng thầy Tình thật thấm thía, thâm trầm mà đậm chất đời. Tất cả ký ức vơi đầy, yêu thương và chia sẻ lúc thầy còn sống đã qua lại với mẹ con bà được nhà văn dựng lại thật tinh tế và chân thực. Giọng văn đậm chất Nam Bộ là một nét duyên khó lẫn của nhà văn Nguyễn Lập Em. Hình ảnh “sông vơi” mang ý nghĩa ẩn dụ cho tình cảm trắc trở, vơi đầy của con người và miền sông nước như số phận bà Út Na hay thầy Tình và biết bao người ở những hoàn cảnh trái ngang khác.(Đọc truyện đêm khuya 11/07)
Tác phẩm nổi tiếng của văn hào Tagore xoay quanh cuộc đời và tình yêu của hai nhân vật Apơcbô và Mrinmayi. Tuy Mrinmayi rơi vào hoàn cảnh éo le nhưng cô can đảm tự vượt lên số phận, biết lấp đi hố sâu ngăn cách "Mẹ chồng-Nàng dâu" để bảo vệ hạnh phúc riêng mình.Một kết thúc cực kỳ có hậu là kết quả và phần thưởng xứng đáng dành cho "Cô dâu bé nhỏ" Mrinmayi.
Nhân vật chính là cựu chiến binh đã từng một thời vào sinh ra tử. Cuộc đời ông trải qua rất nhiều thăng trầm: những vinh quang và cả những khoảng lặng mà ông giấu kín trong lòng.Kết thúc giống như một chuyện cổ tích có hậu khi người lính năm xưa tìm thấy hạnh phúc và niềm vui đoàn tụ sau bao mất mát, chia ly.
Từ một hình ảnh bắt gặp tình cờ, những cây vừng nở hoa trắng trên ngôi mộ người phụ nữ mà mở ra một câu chuyện day dứt về cái chết oan ức do thói đời mẹ chồng nàng dâu, những hủ tục đã trói chặt người phụ nữ miền núi vào bến đời trầm luân."Những cây vừng nở hoa" hay chính là hình ảnh ẩn dụ về nỗi oan được hóa giải, về sự siêu thoát. Chừng nào sự sống vẫn tiếp diễn, tình người còn mãi bao dung.(Đọc truyện đêm khuya 04/07)
Mỗi con búp bê thực sự là một tác phẩm nghệ thuật, không chỉ được tạo bởi bàn tay nghệ sỹ tài hoa mà còn chứa đựng cả tâm hồn, tình cảm của Mary – cô gái mồ côi ốm yếu tội nghiệp bị hắt hủi, bị bóc lột sức lao động, bị cô lập với thế giới bên ngoài. Giống như con tằm rút ruột nhả tơ, Mary sẽ chết khi cô đã sử dụng cạn kiệt “kho tình yêu” của mình mà chưa một lần được đền đáp.(Đọc truyện đêm khuya 01/7)
Tiếng còi ủ trở đi trở lại trong truyện vừa là cái nền, vừa là điểm nhấn đầy ám ảnh, gắn với thân phận, ước mong đặc biệt của người đàn ông cô đơn. Khi ý nghĩa sâu xa của thanh âm ấy được hé mở thì những người xung quanh mới cảm thấy thấm thía, xót xa, thấy lòng mình như được thức tỉnh.(Đọc truyện đêm khuya 30/06)
Rõ là không có những pha ái tình mùi mẫn, cũng không có những đụng độ quá cam go, căng thẳng nhưng truyện ngắn "Sương thủy tinh" vẫn khiến người đọc, người nghe miên man theo dõi như để kiếm tìm một điều gì kỳ bí, mơ hồ tựa như một vẻ đẹp sơn nữ mong manh sương khói, một sắc hoa như thực, như mơ. Chuyện tình si muôn đời vẫn vậy. Dẫu trót ngẩn ngơ như bị ếm bùa ngải mà lòng vẫn cứ khăng khăng không chịu buông bỏ vòng tục lụy.
Từ một cô gái hiền lành, ít va chạm, cô giáo Ma-ri-a đã dũng cảm đương đầu với sa mạc cát trắng để đem lại màu xanh cho dân làng và tri thức cho trẻ nhỏ. Như loài hoa xương rồng nhỏ bé, kiêu hãnh, Ma-ri-a mang vẻ đẹp kiên cường của con người Xô-viết. Truyện ngắn "Cô giáo vùng cát"(Đọc truyện 24/06)
Hai người bạn thân Hoàng và Đôi có một tuổi thơ đầy kỷ niệm với tình cảm gắn bó vượt qua khó khăn, nguy hiểm lớn dần theo năm tháng cùng trách nhiệm bảo vệ rừng, bảo vệ loài thú quý. Tình người chân thực đã cảm hóa con người lầm lạc trở về lương thiện. Truyện ngắn " Sơn dương trắng" (Đọc truyện 23/06)
Nhân vật "tôi" chưa đến tuổi 30, ngổn ngang bao suy tư, giằng xé nội tâm, luôn bị lý trí và tình cảm chi phối.Sau những quăng quật, va đập, anh lại trắng tay giữa bộn bề cuộc sống.Duy nhất chỉ có "Giày đỏ" - tên gọi một cô gái "chân dài" khiến anh phải dằn vặt, đau khổ và nhìn nhận lại mình.
Bắt đầu nổi tiếng ở Ba Lan từ những năm cuối thập kỷ 90, nữ nhà văn Olga Tokarczuk đã sớm định hình về phong cách viết. Đọc và nghe tác phẩm của bà, người ta dễ bị thu hút bởi một thứ văn phong ma mị, thấm đẫm tinh thần nhân văn và nữ quyền… Dĩ nhiên, truyện ngắn "Người đàn bà xấu nhất hành tinh" cũng không nằm ngoài mạch nguồn đó. Thậm chí, truyện còn tạo ra những chiều kích lạ lùng khi khai thác một cách hiệu quả tính thẩm mĩ của “cái xấu’, “cái dị dạng”. (Đọc truyện đêm khuya 17.06)