Nhân vật ông Dần - lão ngư gần 70 tuổi - được khắc họa đậm nét. Ông Dần có một quá khứ đáng nể, từng là du kích xã. Nhưng ông Dần cũng có nhiều tật, trong đó có tật khó sửa là “quan tâm chăm sóc” chị em quá mức bình thường... Thia là một nhân vật nữa ở làng biển cũng tiếng tăm không kém ông Dần. Tình yêu mạnh mẽ, phóng khoáng của họ sẽ cháy lên nơi làng biển cùng với những vật vã, mưu sinh quyết liệt của con người và biển cả. (Đọc truyện đêm khuya 12/6/2017)
Thế giới trẻ thơ phải được sống trong tình yêu thương, chở che và bao dung. Chúng không thể lớn lên và chứng kiến tội lỗi của những người sinh ra chúng. Đằng sau song sắt và áo sọc, trẻ thơ đã mất đi tuổi thơ sáng trong và đẹp đẽ. Trả lại cuộc sống bình thường cho bao trẻ thơ là câu hỏi còn nhức nhối với trách nhiệm của mỗi công dân và toàn xã hội. Tuổi thơ không thể lớn lên trong sự bủa vây của tội lỗi, của sự xa lánh và song sắt. Câu trả lời thuộc về chúng ta. (Đọc truyện đêm khuya 08/6/2017)
Các nhân vật trong truyện ngắn này của nhà văn Tống Ngọc Hân khao khát kiếm tìm hạnh phúc nhưng để có được đều nếm trải mùi vị cay đắng, nhọc nhằn. Diu phải che đậy nguồn gốc tên tuổi người cha của đứa con mình. Sán phải giấu đi bi kịch bị cưỡng bức mới có được một đứa con cho nhà chồng và Mùi cay đắng nhận ra hôn nhân không tình yêu của mình. Nhà văn dễ dàng nhận ra góc khuất trong cuộc đời họ, dành mối cảm thông sâu sắc trên mỗi trang viết với mong muốn một ngày nào đó cuộc sống của họ được cải thiện, sáng sủa hơn. (Đọc truyện đêm khuya 05/6/2017)
Nguyễn Ngọc Thuần là một trong những nhà văn có tác phẩm được bạn đọc nhiều lứa tuổi yêu mến. Nói anh là tác giả viết cho thiếu nhi e chưa trọn vẹn bởi hầu hết các nhân vật chính trong các truyện dài, truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Thuần tuy đều là các em nhỏ, soi chiếu dưới mắt nhìn trẻ thơ nhưng đều rất đời, rất thực. Nghe truyện ngắn "Cha và con và… tàu bay", biết đâu mỗi chúng ta sẽ thấy thấp thoáng bóng dáng mình ở nhân vật người cha, đứa con, những chuyến đi và những giấc mơ lung linh hay bé mọn. (Đọc truyện đêm khuya 01/6/2017).
Có một điểm chung giữa các nền thơ ca, trong hiện tại cũng như trong quá khứ, đó là khi viết về Tổ quốc quê hương, các tác giả đều dành tình cảm trân trọng yêu mến đối với nông thôn, với đồng quê, coi đó như nơi lưu giữ kí ức, lưu giữ những giá trị văn hóa bền vững. "Ở mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Cái nghề làm ruộng và cuộc đời bình dị của người làm ruộng cha truyền con nối từ mấy nghìn năm đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta” – Nhà phê bình Hoài Thanh - Hoài Chân đã viết như vậy trong cuốn “Thi nhân Việt Nam” xuất bản lần đầu năm 1942. Nhận định này vẫn thật phù hợp nếu liên hệ với thơ hiện nay, khi tốc độ đô thị hóa càng mạnh mẽ thì lòng thương nhớ đồng quê, cuộc trở về với đồng quê dường như càng xác quyết hơn. (Tiếng thơ 03/6/2017)
Con sông Nhiêu gắn bó với làng quê, với tuổi thơ, với mọi buồn vui sướng khổ của người dân xứ này nay đã chết. Chết vì lòng tham và sự hủy hoại tàn nhẫn của con người. Sông chết trơ dòng và lòng người cũng trở nên cạn kiệt, cỗi cằn, độc ác. Hãy trả lại sự sống cho dòng sông, hãy thức tỉnh nhân cách con người khi chưa quá muộn. Truyện chạm vào trái tim chúng ta bằng những hồi chuông đang gióng lên ráo riết, chạm đến những vấn đề còn day dứt khôn nguôi. (Đọc truyện đêm khuya 29/5/2017)
Một người khiếm thị sở hữu giọng hát mượt mà như anh Nhoàng đã từng bước vượt lên số phận nghiệt ngã. Lời ca tiếng đàn của anh không chỉ cuốn hút người dân trong làng mà đã chinh phục con tim cô đơn của một thiếu phụ. Tổ ấm của họ được xây bằng tình yêu muộn mằn nhưng lại vô cùng ấm áp. (Đọc truyện đêm khuya 25/5/2017)
Nhắc đến loài hoa phổ biến từ thành thị đến nông thôn, từ miền Bắc đến miền Nam, loài hoa bình dị trang nhã, ưa ánh nắng, ưa ấm áp thanh bình, thì có thể nghĩ ngay đến hoa sen vốn gắn bó với đời sống lao động, đời sống tình cảm – tâm linh của người dân nước ta. Hình tượng sen từ cuộc đời thường nhật đi vào ca dao dân ca, là nỗi nhớ khôn nguôi với người xa xứ. Ai trong chúng ta không một lần ở trong tâm trạng “Sen xa hồ sen khô hồ cạn / Lựu xa đào lựu ngả lựu nghiêng”, hoặc vấn vương hình ảnh “Nụ cười như thể hoa ngâu / Cái khăn đội đầu như thể hoa sen”. (Tiếng thơ 24/5/2017)
Với một truyện ngắn mang thông điệp về văn hóa, nếu người viết không tập trung tâm trí, dồn năng lượng và cảm xúc cho câu chữ thì sẽ khó thành công. Ý thức được điều đó, nên tác giả Đỗ Xuân Thu đã khéo giữ chân người đọc, người nghe bằng cách xây dựng lý lịch đời tư khá chi tiết cho nhân vật để tạo nên một cái nền, một bộ khung. Điểm nhấn hấp dẫn nhất ở tác phẩm là những đoạn văn miêu tả tiếng trống, nhịp trống, dáng điệu tư thế của người nghệ sỹ dân gian khi nhập hồn vào điệu hát. Người đánh trống mới là người cầm chịch, người giữ linh hồn cho điệu hát thăng hoa. (Đọc truyện đêm khuya 22/5/2017)
Truyện viết về hai nhân vật: Vàng Sao La và đội trưởng Đẩu. Vàng Sao La bán con trâu duy nhất của mình để lấy tiền lo lót xin vào làm công nhân sửa đường. Không may anh gặp kẻ bạc tình, bạc nghĩa lại tham lam là đội trưởng Đẩu. Sau một thời gian làm việc vất vả, Vàng Sao La chịu biết bao đè nén của đội trưởng Đẩu nên anh xin nghỉ việc trở lại với nương rẫy của mình. Người đọc, người nghe càng cảm thông cho Vàng Sao La thì càng căm ghét, khinh bỉ Đẩu bấy nhiêu. (Đọc truyện đêm khuya 19/5/2017)
“Hình như mùa đã lỡ” là tập thơ thứ mười của nhà thơ Bùi Kim Anh, Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Một tập thơ đầy đặn, tự nhiên trong thi tứ và giản dị, uyển chuyển trong lối viết. “Hình như mùa đã lỡ” là tiếng lòng của người phụ nữ coi thơ như một phần hơi thở, một phần của tồn tại cá nhân. Bà nhỏ nhẹ chia sẻ với chúng ta những câu chuyện, những nỗi niềm, những buông bỏ đời thường mà đa phần trong chúng ta đều nếm trải, chỉ khác nhau ở mức độ nhiều hay ít.(Tiếng thơ 20/5/2017)
Nhân vật "tôi" và Khiêm là hai người lính, hai người bạn thân. Sau khi chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, hai người lính trở về đời thường với số phận riêng của mình. Khiêm có một gia đình hạnh phúc, sự nghiệp phát triển khiến ông trở thành tấm gương của mọi người. Nhưng có một bí mật là vết thương trong chiến tranh của Khiêm không phải trong chiến đầu mà vì tai nạn. Khiêm đã dũng cảm nói ra sự thật và trả lại công bằng cho những đồng đội đã hi sinh trong chiến tranh. (Đọc truyện đêm khuya 18/5/2017)
Những tưởng ông trưởng thôn Tiết Tháo là người có khí phách (như tên khai sinh cha mẹ đặt cho)nhưng hóa ra lại là kẻ vô cùng hèn nhát, luôn tìm cớ để trốn tránh nghĩa vụ, thế mà vẫn ung dung leo lên hàng ngũ lãnh đạo, mở mồm là cao ngạo dạy đời. Ông Nhu hay ông Tháo chỉ là thứ “tầm gửi”, ranh ma, lắm chiêu nhiều kế nên thời nào cũng khôn khéo tồn tại. Sự tha hóa nhân cách, vẩn đục tâm hồn đã khiến họ không còn là những “công bộc” của dân. (Đọc truyện đêm khuya 15/5/2017)
Bức tranh bản Mạ vùng cao trước nạn khai thác quặng bừa bãi được tái hiện. Truyện ít chi tiết, biến cố, tình huống, duy có chi tiết người đàn bà bị đẩy xuống từ chiếc xe bóng nhoáng. Chi tiết có tính điểm nhấn báo động về cái ác không những hiển hiện mà còn hoành hành tác oai tác quái nơi vùng rừng heo hút vốn bình yên. Cảm nhận sau những trang văn là tiếng thở dài của nhà văn về buồn vui, khổ đau của mỗi phận người. (Đọc truyện đêm khuya 11/5/2017)