Nhân vật "tôi" chưa đến tuổi 30, ngổn ngang bao suy tư, giằng xé nội tâm, luôn bị lý trí và tình cảm chi phối.Sau những quăng quật, va đập, anh lại trắng tay giữa bộn bề cuộc sống.Duy nhất chỉ có "Giày đỏ" - tên gọi một cô gái "chân dài" khiến anh phải dằn vặt, đau khổ và nhìn nhận lại mình.
Bắt đầu nổi tiếng ở Ba Lan từ những năm cuối thập kỷ 90, nữ nhà văn Olga Tokarczuk đã sớm định hình về phong cách viết. Đọc và nghe tác phẩm của bà, người ta dễ bị thu hút bởi một thứ văn phong ma mị, thấm đẫm tinh thần nhân văn và nữ quyền… Dĩ nhiên, truyện ngắn "Người đàn bà xấu nhất hành tinh" cũng không nằm ngoài mạch nguồn đó. Thậm chí, truyện còn tạo ra những chiều kích lạ lùng khi khai thác một cách hiệu quả tính thẩm mĩ của “cái xấu’, “cái dị dạng”. (Đọc truyện đêm khuya 17.06)
Không gian tình yêu của các cặp đôi thi sỹ Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lâm Thị Mỹ Dạ, Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh.Quan niệm về sáng tạo thơ ca của nhà thơ Thạch Quỳ thể hiện qua thi phẩm "Ông già nghễnh ngãng". Chùm thơ dịch về tình yêu và tuổi trẻ... (Tiếng thơ 18 và 25/06/2015)
“Tôi gọi xóm tôi là xóm vũ phu-"Mở mắt ngày đã trôi" của tác giả Hoàng Thanh Hương đã mở ra như thế bằng một giọng điệu có phần bình thản, như thể chuyện chồng đánh vợ là hiển nhiên, là không có gì lạ. Người đàn ông có tới 1001 lý do để "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với vợ mình và người đàn bà cũng có chừng ấy lý do để tha thứ, rằng tất cả chỉ vì “anh yêu em quá, anh lo mất em”. Tuy vậy, nếu nói rằng tác phẩm chỉ quanh quẩn với chuyện ghen tuông, ngoại tình thì hẳn là một nhầm lẫn. Phía sau chuyện đời lận đận bẩy nổi ba chìm của Phù Sa và phía sau cả cuộc hôn nhân có vẻ ấm êm của nhân vật “tôi” là những trăn trở về thân phận đàn bà, mà rộng hơn là trăn trở về sự phù du của kiếp người “sống gửi thác về”. Cuộc đời ngắn ngủi thế, “mở mắt nhắm mắt là ngày trôi, đêm trôi”, vậy mà người ta vẫn cứ không ngừng làm nhau đau.
Mảnh đất Phương Nam tươi ròng sự sống hôm nay là kết tinh của mồ hôi, công sức và tâm huyết của cha ông xưa với khát vọng mở mang bò cõi.Chân dung miền đất hiện hữu trong tình yêu và sự gắn bó của mỗi người hôm nay.Thơ Trúc Chi, Lê Thanh Xuân, Hữu Nhân, Nguyễn Giang San,Trần Thị Thắng và Lê Thị Xuân Hương; Nhà thơ In-ra-sa-ra băn khoăn về đầu tư cho thơ dân tộc thiểu số(Tiếng thơ 14+15/06)
Bốn người bạn có những số phận khác nhau:vui sướng,khổ đau hay hạnh phúc.Biết thông cảm,sẻ chia và chấp nhận những điều mình có,thông điệp về tình yêu cuộc sống và niềm tin yêu đã ẩn chứa trong mỗi người.(Đọc truyện đêm khuya 12/6)
Số phận khắc nghiệt như những lớp sóng cuồng nộ luôn dập vùi và muốn nhấn chìm thân phận nhỏ bé, nhưng kỳ lạ thay,người gác đèn biển vẫn tồn tại qua muôn trùng sóng gió.Trái tim tội nghiệp của ông dù ở nơi xa xôi vẫn hướng về Tổ quốc, vẫn cùng nhịp đập với quê hương xứ sở, bởi vì "Bạn có thể khiến mọi người rời bỏ quê hương, nhưng bạn không thể cướp mất quê hương trong trái tim họ".
Nhân vật Quang về quê hương bản quán sau những năm tháng sống ở nước ngoài. Sự trở về của anh càng trở nên có ý nghĩa khi hành trang của anh là bài học sâu sắc về yêu thương, nhân nghĩa, sự hy sinh quên mình mà một cậu bé nghèo đã "dạy" cho anh.
Những vùng núi đá bạt ngàn, hùng vĩ như bức phên dậu bảo vệ Tổ Quốc.Vẻ đẹp của núi đá đi vào cảm xúc thơ thật sâu lắng mà mãnh liệt.Các nhà thơ Hoàng Cát, Lò Ngân Sủn, Nguyễn Chí Hoan, Lương Sơn, Cầm Giang và Ngô Trầm Tư bày tỏ xúc động về núi đá trong thơ. Nhà thơ Thụy Anh chia sẻ kỷ niệm về nước Nga.(Tiếng thơ 7,8/6).
Hình ảnh nắng với muôn màu cảm xúc trong thơ. Tình yêu biển đảo trong sáng tác thơ Trần Đăng Khoa. Và thơ tình Hen-ric Hai-nơ và On-ga Béc-gôn trong màu sắc mùa hạ. (Tiếng thơ 4 và 11/6)
Vẫn là câu chuyện một người cháu tha hương trở về quê nhà, về với bà, mong mỏi tìm lại hơi ấm, sự an ủi từ những hình bóng dịu dàng, thân thương sau bao ngày mỏi mệt vì gánh nợ trần ai. "Vàng hoa năm cũ" gợi lại đâu đó những ký ức về hương quê, về một tuổi thơ thiếu vắng hơi ấm mẹ cha, về những rung động đầu đời vừa vụng dại vừa đau đớn, những cuộc tình không đầu không cuối vẫn kịp để lại những vết thương khó lành. Bước chân trở về, lòng người thảng thốt khi vẫn còn đó màu hoa mướp vàng nguyên sơ mê mải, rưng rưng như vô tình dửng dưng không hề biết tới những cay cực, vô định của đời người.(Đọc truyện đêm khuya 5/6/2015).
“Trên con đường tôi đi/ có hai người đã tới/ Một người rất yêu tôi/ Còn tôi yêu người khác/Người cho tôi hạnh phúc/ Luôn như gió vội bay/ Người dâng tôi cả đời/ Không được gì đền đáp..."(Đọc truyện đêm khuya 3/6)
khoảnh khắc bất ngờ hiếm hoi có giá trị bằng cả một đời người.Khoảnh khắc có thể nảy sinh một tình yêu chân chính. Khoảnh khắc đầy ý nghĩa đưa hai con người xa lạ không quen biết đến gần nhau, cư xử ấm áp tình người (Đọc truyện đêm khuya 2/6)