"Hạt vía thiêng" có thể xem là một truyện ngắn lấy chất bi kịch làm trung tâm. Mở đầu truyện là cuộc chia tay giữa Lữ và Phớ, với lý do Lữ có người phụ nữ khác. Phớ đau khổ cùng cực nhưng vẫn phải sống vì đứa con trong bụng. Truyện kết thúc bằng những giọt nước mắt rơi xuống của Sóng, đó chính là giọt nước mắt của hạnh phúc, của niềm xúc động nghẹn ngào. Những giọt lệ ấy thắp sáng hơn nữa tình yêu trong veo của Lữ và Phớ như một ngợi ca bất tận.
“Ngày lạ” là tập thơ đầu tay của Bùi Việt Phương, cây bút sinh năm năm 1980 tại Sơn La, hiện là Phó tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Hòa Bình. Trước đó, anh đã có thơ và truyện ngắn in chung trong các tuyển tập và một tập truyện viết cho thiếu nhi. Với “Ngày lạ” (NXB Hội nhà văn - 2019), đó là những khoảnh khắc nhận chân bản thể mình, thấy mình được soi chiếu bởi một thứ ánh sáng khác...(Tiếng thơ 04/01/2020)
Vũ đã không thể chia cho Akiko một nửa cuộc đời, khi anh coi cuộc sống của mình chỉ còn như cái chai rỗng không và chiếc cốc xiêu đổ. Tình yêu và Hôn nhân, Nghệ thuật và Cuộc đời, chúng có chung sống cạnh nhau, có tồn tại và thăng hoa cùng nhau? Đó là những câu hỏi luôn day trở người sáng tạo, vừa thôi thúc họ làm việc, vừa xô đẩy họ vào những mâu thuẫn không dễ dàng thoát ra được... (Đọc truyện đêm khuya 02/01/2020)
Với những trang viết mô tả rất chân thực, tinh tế và sống động những thuần phong mĩ tục của người làng quê sau lũy tre làng, nhà văn Kim Lân đã tạo nên sức hấp dẫn riêng cho những truyện ngắn của mình từ chính những khám phá các giá trị văn hóa cổ truyền của vùng đất Kinh Bắc...(Tìm trong kho báu phát 2/1/2020)
Một diễn tiến bình thản như chính tên truyện, và cuộc sống cứ trôi từ trong xa lạ đến gần gũi. Chính sự hồn nhiên của trẻ nhỏ đã khơi dậy niềm bao dung của một lão ngư từng trải, nhìn ra được sự rộng lớn của biển cả, của lòng người. Dường như ông đã đoán định được mọi việc, mọi biến cố sẽ xảy ra trong cuộc đời mình...
Với nhà thơ Lê Mạnh Tuấn, niềm giăng mắc thường trực trong ông chính là số phận đồng đội một thời chiến trường K những năm 70 của thế kỉ trước. Ông viết với cảm xúc đặc biệt, viết bởi không thể không viết, viết để góp thêm một tiếng nói một góc nhìn về cuộc chiến tranh dẫu đã đi qua 40 năm… (Tiếng thơ 01/01/2020)
Đối với những con người khốn cùng khổ sở nhất, ngay cả khi đang ở trong những giờ phút tuyệt vọng nhất, họ vẫn không nguôi mơ ước, không nguôi hướng về tương lai. Tuy quần áo bên ngoải rách rưới nhưng hai cha con người ăn mày mang những trái tim lương thiện, trong sạch, đầy ắp lòng tự trọng. Truyện khơi gợi trong mỗi người đọc, người nghe tình yêu thương, lòng trắc ẩn trước những mảnh đời khốn cùng vẫn còn không ít trong xã hội...
Bài thơ “Thời hoa đỏ” của nhà thơ Thanh Tùng mang nhiều yếu tố tự bạch. Dường như tác giả cởi hết lòng mình, trút hết những dồn nén qua bao ngày tháng, để giãi bày cùng em, giãi bày và thanh minh với chính mình. Từng câu thơ như từng cánh hoa đỏ, và tụ lại cả một vùng hoa đỏ, một miền hoa đỏ. Màu đỏ của thời gian, của tâm thức, của quá khứ, và quá khứ ấy vẫn bùng lên trong hiện tại cũng như còn khắc khoải mãi trong tương lai… (Tiếng thơ 25/12/2019)
Cũng như nhiều đồng nghiệp cùng thời, nhà văn Kim Lân lấy chất liệu từ môi trường cuộc sống đời thường để làm chi tiết trong các sáng tác. Văn ông khác người nhờ biết gạn lọc những tinh túy từ hiểu biết sành sỏi về nếp sống hương thôn, nhờ đó có một sức hấp dẫn riêng biệt. Thưởng thức văn Kim Lân cơ hồ như ngồi trong bảng lảng cảnh quê, nếm một món đặc sản của đồng quê hãy còn tươi roi rói. Món đặc sản ấy quấn quyện hài hòa cả hương, vị, sắc màu, tình đất, tình người, y như những trang văn vừa sinh động, uyển chuyền lại thấm thía cốt cõi sâu xa giá trị cốt cách tâm hồn người dân quê...
Qua lời kể của nhân vật người lính trẻ Hạnh, tác giả đưa người đọc, người nghe trở lại chiến trường Trường Sơn những năm bom đạn. Trong không khí căng thẳng, ác liệt của chiến tranh, mối tình giữa Hạnh và Liêm hiện lên đẹp như bông hoa lạ của núi rừng. Nhưng chưa kịp hưởng hết vị ngọt ngào của tình yêu thì nỗi đau mất mát đã chia xa 2 người. Cái chết của Liêm, mối tình mới chớm nở đã bị vùi dập thể hiện một phần nỗi mất mát người dân Việt Nam trải qua trong chiến tranh...
Quốc lộ 7 là tuyến giao thông quan trọng của Nghệ An, dài hơn 200 km tính từ thị trấn huyện Diễn Châu đến cửa khẩu Nậm Cắn huyện Kỳ Sơn. Đây còn là tuyến giao thông liên quốc gia, nối Việt Nam với Lào ở cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn và chạy về Xiêng Khoảng. Trong những năm đất nước ta tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, từ con đường này, bộ đội tình nguyện Việt Nam đã sang giúp đỡ quân đội Pathet Lào, góp phần giải phóng cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Đường 7 là con đường của tình hữu nghị và khát vọng hòa bình, con đường của thơ ca… (Tiếng thơ 22/12/2019)
Thông qua việc tìm về nguồn cơn của mối quan hệ cậu cháu giữa nhân vật “tôi” và “ông Tỵ”, câu chuyện thấm đẫm tình thương và lòng trắc ẩn của nhà văn gây được cảm tình cho người đọc, người nghe. Mẹ “ông Tỵ” là đứa trẻ mồ côi được mẹ của nhân vật tôi cưu mang, nuôi nấng, gây dựng. Mẹ ông từ một đứa con nhặt được giữa đường thành vợ của một người làng Thạch Ngọc Bích. Sự ra đời của “ông Tỵ” là kết quả nghĩa cử nhân từ, gieo mầm thiện của bà ngoại nuôi, người mẹ nhân vật “tôi”. Để rồi từ đó, làng quê ven đô Thạch Ngọc Bích đã ôm ấp, chở che tuổi thơ của nhân vật tôi và “ông Tỵ”...
Trong Tự truyện “Một quãng đường”, nhà văn Tô Hoài bộc bạch: “Những sáng tác của tôi đều miêu tả tâm trạng tôi, gia đình tôi, làng tôi, mọi cái của mình quanh mình. Những nghèo đói, cùng túng, đau đớn. Phần nào nhẹ nhàng hay xót xa, hay nghịch ngợm và đá chút khinh bạc là phần nào con người và tư tưởng tiểu tư sản của tôi”. Ghi dấu ấn ở nhiều đề tài nhưng có thể nói sở trường về bối cảnh của Tô Hoài vẫn là vùng ven đô, ngoại thành Hà Nội. Trong những trang văn viết về nông thôn, cảm hứng phong tục được nhà văn thể hiện rất chân thực và sinh động...(Tìm trong kho báu phát 19/12/2019)
Viết truyện ngắn, nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hà không chú tâm vào những “khoảnh khắc” mà là cả một chu trình nhân - quả của đời người. Vì thế trong mỗi truyện ngắn, ít nhiều độc giả đều nhìn thấy những “mầm mống” của tiểu thuyết.
Chương trình Đọc truyện đêm khuya hôm nay, chuyển tới các bạn một sáng tác của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hà mà trong đó vẻ đẹp của tâm hồn toát lên khi trải qua thử thách, đó là truyện ngắn "Ngày xem mặt":