Tri ân những anh hùng liệt sỹ và người có công với đất nước với nhân dân là một chủ đề lớn,được tiếp nối tự nhiên qua từng thế hệ cầm bút. Sáng tác của các tác giả trưởng thành sau năm 1975 là một minh chứng đậm nét về điều này. Họ viết bằng cảm xúc trái tim, bằng lý trí và tinh thần trách nhiệm của ngườiu đang sống, đang được nhận bao an lành mà thế hệ trước đã đổ máu xương đem lại. (Tiếng thơ 19/7/2017)
Ở bất cứ nơi nào trên đất nước chúng ta cũng có những nghĩa trang, đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ. Ở đồng bằng thành thị, hay trên miền biên giới, còn bao ngôi mộ vô danh, bao ngôi mộ chưa được quy tập bị thời gian lặng lẽ phủ vùi. Trong từng nắm đất, trong lòng sông khe suối, hay lòng biển khơi mặn chát là xương cốt, là linh hồn các anh.
"Thay cho màu cỏ thanh minh là xanh rợp trời cao
Thay cho dòng tên khắc trên bia là trùng trùng sóng trắng
Thay cho đất nâu là vô cùng biển thẳm
Các anh chết rồi tên tuổi cũng lênh đênh...". (Tiếng thơ 15/7/2017)
Nhà thơ Hải Như (tên khai sinh: Vũ Như Hải) sinh năm 1923 tại Nam Định, đã qua đời tại TP.Hồ Chí Minh, hưởng thọ 94 tuổi. Ông thuộc lớp nhà báo đầu tiên của nền báo chí cách mạng Việt Nam, từng làm phóng viên, biên tập viên các báo Vệ quốc quân, Cứu quốc, Giác ngộ. Ở góc độ thơ ca, ông nổi tiếng với nhiều bài thơ về Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà gây xúc động nhất là bài “Chúng cháu canh giấc Bác ngủ, Bác Hồ ơi” viết khi Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa qua đời. Nhà thơ Hải Như quan niệm: “Đề tài của nhà thơ, nhà văn phải là đề tài có tính nhân loại, cái mà nhân loại quan tâm. Con người thuộc mọi dân tộc, mọi màu da, mọi thời đại đều yêu cái đẹp, cái thật và ghét cái xấu, cái ác, đều hướng về chân - thiện - mỹ". Bài viết “Nhà thơ Hải Như – chuyện đạo và đời” của tác giả Phan Huỳnh góp một hình dung rõ hơn về quan niệm sống và viết này. (Tiếng thơ 05/7/2017)
Cuộc sống với bao bộn bề hối hả, ngày từng ngày nối tiếp nhau làm chúng ta lãng quên đi nhiều điều, có phần thờ ơ với tồn tại xung quanh. Nhưng nếu để ý dọn lòng một chút, lắng lại một chút, sẽ phát hiện bao đáng yêu của cuộc sống đang tuần hoàn, đang ùa vào trong ta, làm thức tỉnh giác quan. Những bài thơ mới thu thanh góp một phần vào sự vận động tuần hoàn đó của cuộc sống. Xin giới thiệu: Tiếng chim buổi sáng (Võ Ngột), Chị tôi (Nguyễn Ngọc Hưng), Tôi muốn nói bằng tiếng nói Tổ quốc tôi (Hoàng Vũ Thuật), Bóng chữ (Lê Đạt)...(Tiếng thơ 01/7/2017)
Trong hình dung về nghề báo không thể thiếu những chuyến đi giúp người làm báo thực hiện các công việc nhiệm vụ cụ thể. Mặt khác, những chuyến đi còn đem lại cho họ bao hiểu biết về đời sống xã hội, về sự dài rộng của đất nước, về chiều sâu lịch sử văn hóa dân tộc. Đó là những chuyến đi truyền cảm hứng, giúp cây bút cái nhìn của người làm báo thêm sâu sắc, rung động, mở rộng hồn mình với đất nước và nhân dân. Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Tiếng thơ gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới các nhà báo, các thính giả trên mọi miền đất nước, và xin được giới thiệu tới quý vị những bài thơ xúc động, ấm áp tình cảm gia đình, tình quê hương đất nước của các nhà báo Đài Tiếng nói Việt Nam. (Tiếng thơ 21/6/2017)
Là một tạp chí văn học nghệ thuật địa phương, nhưng Sông Hương là địa chỉ uy tín về chất lượng văn học, về diện phủ sóng. Trang thơ trên Sông Hương luôn đầy đặn, được chăm chút cẩn thận. Một trong những yếu tố mà những người biên tập quan tâm, ấy là chất lượng thơ cùng tiêu chí đổi mới. Cuộc trò chuyện giữa BTV Anh Thư với nhà thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc (Chủ tịch Hội Nhà văn Thừa Thiên-Huế, Tổng biên tập tạp chí Sông Hương) sẽ chia sẻ với chúng ta nội dung này. (Tiếng thơ 17/6/2017)
Có một điểm chung giữa các nền thơ ca, trong hiện tại cũng như trong quá khứ, đó là khi viết về Tổ quốc quê hương, các tác giả đều dành tình cảm trân trọng yêu mến đối với nông thôn, với đồng quê, coi đó như nơi lưu giữ kí ức, lưu giữ những giá trị văn hóa bền vững. "Ở mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Cái nghề làm ruộng và cuộc đời bình dị của người làm ruộng cha truyền con nối từ mấy nghìn năm đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta” – Nhà phê bình Hoài Thanh - Hoài Chân đã viết như vậy trong cuốn “Thi nhân Việt Nam” xuất bản lần đầu năm 1942. Nhận định này vẫn thật phù hợp nếu liên hệ với thơ hiện nay, khi tốc độ đô thị hóa càng mạnh mẽ thì lòng thương nhớ đồng quê, cuộc trở về với đồng quê dường như càng xác quyết hơn. (Tiếng thơ 03/6/2017)
Nhắc đến loài hoa phổ biến từ thành thị đến nông thôn, từ miền Bắc đến miền Nam, loài hoa bình dị trang nhã, ưa ánh nắng, ưa ấm áp thanh bình, thì có thể nghĩ ngay đến hoa sen vốn gắn bó với đời sống lao động, đời sống tình cảm – tâm linh của người dân nước ta. Hình tượng sen từ cuộc đời thường nhật đi vào ca dao dân ca, là nỗi nhớ khôn nguôi với người xa xứ. Ai trong chúng ta không một lần ở trong tâm trạng “Sen xa hồ sen khô hồ cạn / Lựu xa đào lựu ngả lựu nghiêng”, hoặc vấn vương hình ảnh “Nụ cười như thể hoa ngâu / Cái khăn đội đầu như thể hoa sen”. (Tiếng thơ 24/5/2017)
“Hình như mùa đã lỡ” là tập thơ thứ mười của nhà thơ Bùi Kim Anh, Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Một tập thơ đầy đặn, tự nhiên trong thi tứ và giản dị, uyển chuyển trong lối viết. “Hình như mùa đã lỡ” là tiếng lòng của người phụ nữ coi thơ như một phần hơi thở, một phần của tồn tại cá nhân. Bà nhỏ nhẹ chia sẻ với chúng ta những câu chuyện, những nỗi niềm, những buông bỏ đời thường mà đa phần trong chúng ta đều nếm trải, chỉ khác nhau ở mức độ nhiều hay ít.(Tiếng thơ 20/5/2017)
Ở góc độ một công chức nhà nước, nhà thơ Việt Phương nổi bật với vai trò thư ký của Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong nhiều năm. Ở góc độ thơ ca, ông tạo một dấu mốc riêng cho mình và cho thơ hiện đại với tập “Cửa mở”, xuất bản lần đầu năm 1970, sau đó được tái bản với số lượng hàng chục nghìn bản in. “Cửa mở” là hiện tượng thơ, sự kiện văn học – xã hội ở thời điểm đó, thể hiện một tư duy khác, một lối nghĩ khác, trân trọng quá khứ nhưng phản biện để hướng tới những giá trị mới phù hợp với bước đi thời đại. Nhiều câu thơ trong tập “Cửa mở” đến nay vẫn được nhắc đến như bằng chứng sinh động về tư duy mới mẻ, đa chiều của nhà thơ Việt Phương, trong bối cảnh đang xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc và dồn sức cho công cuộc giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. (Tiếng thơ 10/5/2017)
Chùm thơ của nhiều tác giả: Người vùng cao đón khách (Lê Va), Minh triết đất đai (Nguyễn Vũ Tiềm), Đêm Roma (Trương Đăng Dung), Nhớ mùa nước lớn sông Hồng (Trúc Chi). Mỗi bài thơ một giọng điệu, có sự hồn nhiên trong sáng, có sự chặt chẽ khúc triết, có sự đào sâu vào quá khứ - tiềm thức. Qua một chùm thơ, cho thấy năng lượng sáng tạo của thơ dồi dào và phong phú, cho thấy những vấn đề của cuộc sống vừa thân gần, vừa không ngừng mở rộng. (Tiếng thơ 06/5/2017)
Nhà thơ nổi tiếng người Nga Evghenhi Aleksandrovich Evtushenko sinh năm 1933 tại thị trấn Zima vùng Siberia, qua đời ngày 1.4 vừa qua tại Mỹ. 16 tuổi, ông bắt đầu sáng tác thơ, cho ra đời hơn 30 tập thơ, hai tiểu thuyết và một số tập phê bình lý luận văn học. Ông còn là nhà viết kịch, diễn viên và đạo diễn điện ảnh, nhưng thơ vẫn là đóng góp quan trọng nhất của ông. Ở nước ta, thơ Evtushenko được giới thiệu qua bản dịch của nhiều dịch giả, người dịch nhiều nhất và có bản dịch đến được với người đọc nhiều nhất là nhà thơ Bằng Việt, bởi những điểm tương đồng trong quan niệm thơ ca và cuộc sống với người bạn vong niên này... (Tiếng thơ 26/04/2017)
Khi nhắc đến Việt Nam, nhắc đến thơ Việt, nhiều nhà thơ, học giả nước ngoài thường nhắc đến một từ khóa là “chiến tranh”. Thơ về chiến tranh cũng là nội dung được đề cập khá nhiều tại buổi “Giao lưu quốc tế với Việt Nam - 2017", do Hội nhà thơ Nhật Bản tổ chức vào đầu tháng tư này trên đất nước của họ. Cùng với các nhà thơ xứ sở hoa anh đào thì khách mời duy nhất là một đại diện của Hội Nhà văn Việt Nam – nhà thơ Anh Ngọc. Đây là một dịp để thơ Việt mở rộng mối quan hệ với các nước trong khu vực vốn có nhiều điểm tương đồng về văn hóa. (Tiếng thơ 22/4/2017)
Tiếng Việt yêu thương, tiếng Việt ân tình. Tiếng Việt chính là mối dây liên hệ gần gũi nhất để những thế hệ người Việt Nam dù sống ở trong hay bên ngoài Tổ Quốc thấm thía nghĩa đồng bào cùng chung tiếng nói, chung nguồn cội. Từ Tiếng Việt đến với Tiếng thơ là cả một niềm đam mê, theo đuổi của biết bao người viết mong muốn khắc họa vẻ đẹp cuộc sống bằng ngôn ngữ giàu nhạc điệu, giàu rung cảm. (Tiếng thơ 12/4/2017)