Trong số 50 bài thơ của tập “Về lại triền sông” thì có tới hơn 20 bài viết về quê hương, cha mẹ, nhắn nhủ các con không được phép lãng quên gốc rễ cội nguồn. Những bài thơ này có khi được sắp xếp bên nhau với tần suất dày đặc, tạo nên độ đặc quánh trong suy tư, nghẹn ngào trong cảm xúc. Với nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ, ông không cố gắng để làm mới những hình ảnh, những chi tiết đã từng có và có nhiều trong thơ. Đơn giản, ông chỉ kể về một miền Trung của riêng ông, ở trong ông, một miền Trung - xứ Nghệ mà ông luôn có cảm giác còn “mắc nợ”, “có lỗi”, một miền Trung “cực khổ như định mệnh – chỉ những tim yêu mãi xuân thì"... (Tiếng thơ 05/11/2017)
Chuyện bắt đầu từ cái tên của gã "Mã Gíám Sinh" trong "Truyện Kiều" đến một "Mã Giám Sinh" xuất thân là một gã nông dân hiền lành chất phác, chuyện người ta thu hồi đất canh tác, chuyện các gia đình ở nông thôn phải sống điêu đứng với một bọc tiền được đền bù sau khi mất đất ... là những chuyện không vô vi. Đó là nỗi đau của người dân phải chịu sau những hệ lụy tày trời đang xảy ra ở nông thôn trong những ngày xáo trộn. (Đọc truyện đêm khuya 30/10/2017)
Trong cả hai truyện không thấy có tiếng súng nổ, tiếng bom đạn song đều là những câu chuyện về chiến tranh, mang dư âm của chiến tranh. Chỉ qua những lát cắt mỏng, những chớp ảnh đó thôi chúng ta đã cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh, những mất mát đau thương mà con người phải gánh chịu và vượt qua, những qui luật của sự sống. Và hơn thế chúng ta còn bắt kịp cả những đốm sáng. (Đọc truyện đêm khuya 26/10/2017)
Theo nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc (hiện đang sống và làm việc tại Úc), thì chủ nghĩa cá nhân trong thơ mới đầy tự tin và tự hào, còn chủ nghĩa cá nhân trong sáng tác của các nhà thơ miền Nam giai đoạn 1954-1975 “phải chăng” hơn, "cái tôi" cá thể được hiểu như một cái riêng chứ không phải một cái khác, càng không phải là một cái gì lớn lao tuyệt đối. Nhà thơ không còn là “con chim đến từ núi lạ” (như trong thơ Xuân Diệu) mà chỉ là “Một con chim bói cá / Lặn tìm vuông đời mình” ( trong thơ Du Tử Lê), không còn đi những bước đi đặc dị: “Chân mình vẫn lạc dấu nghìn chân” (thơ Trần Huyền Trân) mà chỉ muốn hòa hoãn với cuộc đời: “Tôi bây giờ sống thu thân / Sống cam phận nhỏ chia phần an vui” (thơ Nhã Ca). (Tiếng thơ 25/10/2017)
Câu chuyện về gia đình nhiều biến động của người thương bình tên là Trọng. Chiến tranh kết thúc, ông Trọng trở về từ chiến trường với những di chứng chiến tranh. Đó là di chứng chất độc da cam có thể nhìn thấy qua hình hài, số phận những người con. Nhưng có cả những chấn thương về tâm lý khó bày tỏ cùng ai. Gia đình người cựu chiến binh luôn sống trong những cơn bão. Đó không phải cơn bão thiên nhiên mà là
cơn bão tâm lý khi họ lo lắng cho số phận những người con, người em không biết có lành lặn hay không. Chiến tranh đã rời xa mấy chục năm nhưng nỗi đau không gì xóa nhòa. Chính điều này khiến chúng ta càng quý trọng những ngày hòa bình hôm nay. (Đọc truyện đêm khuya 23/10/2017)
Công việc chiếu bóng làm nền cho mối tình thơ mộng, lãng mạn của nhân vật kể chuyện xưng "tôi” (có tên thân mật là “Anh quay làm”) với Mùi Say, một cô gái xinh đẹp người dân tộc thiểu số. Họ đã bén duyên từ những lần đội chiếu bóng lưu động vượt qua suối Miền Xía lên với đồng bào miền núi. Một kết thúc có hậu với “Anh quay làm” và Mùi Say. Họ xứng đáng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn và đủ đầy. (Đọc truyện đêm khuya 20/10/2017)
Câu thành ngữ “Dao sắc không gọt được chuôi” có lẽ phù hợp để nói về sự bất lực của người cha trong truyện ngắn này. Ông là tiến sỹ tâm lý học, đã lập luận và giải quyết hoàn chỉnh nhiều vấn đề giáo dục trong giới vị thành niên, đã xuất bản nhiều cuốn sách, là thầy của những học trò xuất sắc trong giới nghiên cứu khoa học. Nhưng với cô con gái bỏ nhà đi bụi thì sao? Dù đã rất kiên nhẫn, tìm mọi cách lôi kéo con ra khỏi con đường lầm lạc, thậm chí phải đóng vai cả khách làng chơi để thâm nhập thực tế, nhưng ông vẫn không gặp được con, vẫn không thuyết phục được con trở về. Và trớ trêu thay, nghiệt ngã thay, cuộc đời ông đã khép lại bởi lưỡi dao oan nghiệt, trong một lần tìm con ở vũ trường. (Đọc truyện đêm khuya 19/10/2017)
Không gian truyện là ngõ hẻm, là góc phố và chứa đựng những phận người mong manh, cay cực, đắng chát. Góc nhìn của nhà văn Ma Văn Kháng về những phận người rất nhân văn. Đó là những phát hiện sâu sắc về tâm tính và sự đổi thay đằng sau góc khuất bụi bặm và cay đắng. (Đọc truyện đêm khuya 16/10/2017)
Sức hấp dẫn lôi cuốn của những đối thoại vừa tình tứ vừa rất đời. Cũng qua những đối thoại chúng ta hình dung chân dung tính cách hai nhân vật. Nicolai tha thiết , nồng nhiệt, cháy bỏng mang đậm tính cách Nga. Anna thì khá chân thành và sắc sảo. Văn phong nhẹ nhàng, khung cảnh lãng mạn tình tứ truyền đến trong mỗi chúng ta khát vọng sống, khát vọng được yêu thương. (Đọc truyện đêm khuya 13/10/2017)
Nước Nga tuy xa mà gần, lạ mà quen – Đó là cảm nhận của nhiều người ít nhất có một lần đặt chân đến đất nước thân thiện này, hoặc chỉ biết về xứ sở bạch dương qua tiểu thuyết Lep Tonxtoi, thơ Puskin, Exênhin… Thiên nhiên Nga, văn học Nga, thơ ca Nga thực sự là một miền nhớ, một không gian văn hóa tinh thần vô cùng ý nghĩa. (Tiếng thơ 11/10/2017)
Nghi lễ đón dâu, cướp dâu diễn ra vô cùng thô lỗ như một sự bạo hành. Đêm tân hôn chỉ là ngang nhiên dùng bạo lực tướt đoạt trinh tiết của một bé gái mà thôi và “chung qui chỉ là đứa bé mười tuổi” nhưng đã phải lo đến việc uống thuốc để không phải có con. Bên cạnh nhân vật chính Kukha, chúng ta còn thấy thấp thoáng nhân vật “tôi” - người kể chuyện. Nhà văn đã không ngại ngùng bày tỏ thái độ yêu ghét, sững sờ, phẫn nộ cũng như sự khát khao tự do, tình yêu thương, bênh vực kẻ yếu, với tấm chân tình, đồng cảm. (Đọc truyện đêm khuya 12/10/2017)
Truyện ngắn "Ước nguyện đêm Giáng sinh" của nhà văn Nhật Bản Hoshi Shinichi mang phong cách giả tưởng kể về việc ông già Noel đi tặng quà trong đêm Giáng sinh. Ông già Noel gặp 3 người đàn ông cô đơn và họ đều nhường món quà Noel của mình cho người khác. Một câu chuyện giúp người đọc, người nghe hiểu hơn ý nghĩa của ngày lễ giáng sinh và món quà Noel. Truyện ngắn "Tiếng chuông khai giảng" của tác giả Hàn Quốc Kim Yong Ik nhắc đến ước mơ hạnh phúc, hòa bình của con người. Hai cậu học trò Sang-Chun và Ko đã đổi 20 gánh củi lấy một chiếc chuông cũ. Tiếng chuông ngân vang báo hiệu một năm học mới và gửi gắm trong đó ước mơ hòa bình, hạnh phúc của thầy trò trường Songwari. Ở nhiều nơi trên thế giới, nhiều người vẫn phải chịu cảnh bom đạn chiến tranh. Tác phẩm khiến chúng ta cảm nhận được giá trị của cuộc sống hòa bình. (Đọc truyện đêm khuya 09/10/2017)
Năng Tuệ là tên truyện, cũng là tên nhân vật chính. Năng Tuệ và cô gái xưng “tôi” có nhiều điểm tương đồng. Cuộc đời họ có những khoảng trống khó đắp bù. Một người đã từng ở chùa nay làm nghề tiếp thị, còn một người là thợ may. Điểm nút của tác phẩm là khi cô gái biết mình đã mang giọt máu của Năng Tuệ. Nhưng cũng đúng vào thời điểm nhạy cảm và quan trọng đó thì Năng Tuệ cũng biết tin tức về cha mẹ - những người đã từng bỏ rơi anh từ khi mới lọt lòng... (Đọc truyện đêm khuya 06/10/2017)
Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, suốt mấy chục năm, nhà thơ Bùi Kim Anh gắn bó với sự nghiệp trồng người. Nghỉ hưu, bà có thời gian sống với thơ nhiều hơn, trăn trở cùng con chữ bao niềm vui nỗi buồn. Trong thơ bà, luôn thấp thoáng không gian Hà Nội với từng góc nhỏ thân yêu gắn với kỉ niệm của bản thân và gia đình. Còn khi đối diện với Hà Nội tập nập hiện giờ, bà lại muốn thu mình lại, muốn trở về, muốn quay lưng lại phố phường. Đó là tâm lý khá phổ biến của những ai đã gắn bó với Hà Nội từ thế kỷ trước, yêu thích miền không gian tĩnh lặng thanh bình. (Tiếng thơ 07/10/2017)