Cuộc gặp gỡ lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc” do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức vào tháng 10 vừa qua là một sự kiện ý nghĩa trong đời sống văn chương. Tâm tình của các văn nghệ sỹ đã từng trải qua chiến tranh, từng sống trong những năm đất nước bị cắt chia thêm một lần xao động. Hòa bình, độc lập, thống nhất là khát vọng, là lý tưởng sống của hàng triệu người “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Đoàn kết để nhân lên sức mạnh nội lực, vững vàng và bản lĩnh trong thế giới nhiều bất ổn của hôm qua và cả hôm nay. (Tiếng thơ 02/12/2017)
Câu chuyện về tình yêu, lời hứa, về tham vọng và sự tha hóa được tác giả Trương Vân Ngọc tái hiện bằng những lát cắt ngang qua từng khoảnh khắc đời người. Diểu lên chuyến tàu quá khứ, trở về từng chặng thanh xuân, đau đáu lời hứa hẹn với Nương – mối tình đầu trong sáng. Vì tham vọng đổi đời nên Diểu đã phản bội lời hứa năm xưa, đập tan chiếc ly pha lê tình yêu, chạy theo những cám dỗ vật chất. Năm tháng qua đi, Diểu đã nắm trong tay tiền bạc, địa vị, công danh, nhưng thứ quý giá nhất là hạnh phúc thì liệu anh có thể kiếm tìm... (Đọc truyện đêm khuya 30/11/2017)
Hai Được - nhân vật chính trong truyện là người lính dạn dày trận mạc, từng vào sinh ra tử trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời binh nghiệp của ông gắn với nhiều chiến công và cũng nhiều cái “lạ”. Nhà văn đã dụng công xây dựng tính cách nhân vật Hai Được mạnh mẽ, nói là làm, quyết liệt trong hành động nhưng sống hết mực giản dị, gần gũi. (Đọc truyện đêm khuya 27/11/2017)
Trong đời sống này, không có cái gì đứng yên, đóng băng một chỗ. Có nhiều thứ dẫn dắt ta đến những nẻo thật bất ngờ. Cậu sinh viên Modi đã gây ra nhiều chuyện phiền phức, vay tiền, quỵt tiền bạn... nhưng cuối cùng, sau 27 năm, chính Modi lại đi tìm bạn, ở các quốc gia khác nhau để trả nợ. Câu chuyện về Modi đã khiến chúng ta thực sự bất ngờ, một sự thú vị về một kiểu người trong xã hội. (Đọc truyện đêm khuya 23/11/2017)
Nỗi buồn là điều không ai muốn nhưng nếu vắng nó hẳn khó có thể cảm nhận được hạnh phúc, không có niềm đau hẳn không thể hiểu cảm giác nhẹ nhõm khi cất tiếng cười. Vậy nên nỗi buồn luôn tồn tại, như chân lý, như niềm tin, như hơi thở. Nỗi buồn là một phần tài sản tinh thần, giúp chúng ta vững vàng hơn khi đối diện với những bất ngờ mà cuộc sống có thể đẩy cho bất cứ ai vào bất cứ lúc nào... (Tiếng thơ 22/11/2017)
Tác phẩm mang đầy hơi thở cuộc sống. Chuyện tình của cô Phấn và chàng Câm khiến người đọc, người nghe phải xúc động. Hai con người tàn tật, nghèo đói, chịu nhiều thiệt thòi luôn khát vọng yêu thương. Cuộc sống mưu sinh vất vả ở xóm xó biển với những con người bình thường như biết bao xóm nhỏ trong xã hội hiện lên sinh động, chân thật và đầy tình người. Tình người thấm đẫm trong mối tình của chàng Câm và cô Phấn, tình người thể hiện qua lòng tốt của ông Tư, của người đàn bà bán bún. Vượt qua nỗi đau, cô Phấn và chàng Câm ra đi để xây dựng cuộc sống mới của mình. (Đọc truyện đêm khuya 21/11/2017)
Dạy học và làm thơ là hai công việc được tác giả Hoàng Xuân Tuyền vô cùng tâm đắc. Anh hiện là giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia, đã xuất bản hai tập thơ “Bến thời gian” và “Tự do”. Khoảng cách thời gian giữa hai tập thơ này là 15 năm, khác biệt về lối viết, một bên “duy tình” và một bên nghiêng về “duy lý”. Thơ với thầy giáo, tác giả Hoàng Xuân Tuyền không chỉ để chia sẻ những rung động yêu thương mà còn là tiếng nói phản biện cần thiết của người trí thức về các vấn đề còn ngổn ngang trong xã hội. (Tiếng thơ 18/11/2017)
Hiện thực chiến tranh khắc nghiệt và hậu quả của nó còn đeo bám dữ dội, gây sang chấn tâm lý nhiều năm sau nữa. Quế đã vụt biến vào không gian, trong nắng trưa dữ dội, hằn sắc đỏ của những bông hoa gạo rơi từng đợt từng đợt. Đây là một cái kết giàu ám ảnh, mang màu sắc "Hiện thực huyền ảo". Quế là hương thơm, là cái đẹp của cuộc đời. Cái đẹp ấy không thể chịu nổi hiện thực quá phũ phàng tàn nhẫn, hay nói cách khác, hiện thực ấy không có chỗ cho cái đẹp neo đậu sinh sôi. (Đọc truyện đêm khuya 16/11/2017)
Học trò đâu chỉ cần học kiến thức văn hóa mà còn cần được nuôi dưỡng tâm hồn, giáo dục nhân cách, chắp cánh những ước mơ. Và những buổi học nhạc của thầy Đoàn đã làm được điều đó. Mỗi em là một nốt nhạc – những nốt nhạc lấm láp. Cả lớp tạo nên một dàn hợp xướng. Cuộc sống là những bản nhạc giao hưởng vĩ đại. Nhờ thầy mà mỗi buổi lên lớp của đám học trò nhà quê không còn nhạt nhẽo vô vị. Tác phẩm của nhà văn Đỗ Tiến Thụy toát lên tình nhân văn nhân ái của những người thầy vì sự nghiệp ươm mầm. (Đọc truyện đêm khuya 13/11/2017)
Chiến trường đạn bom là nơi thử thách lòng người. Có bao người gan dạ, can đảm vào sinh ra tử như Tấn, như Thoa. Họ đã sống, chiến đấu như bao người chiến sĩ, thanh niên xung phong cùng thời. Tại chiến trường cũng xuất hiện những con người bị tha hóa về đạo đức lối sống, chạy theo bản năng tầm thường như nhân vật ông trạm trưởng trạm xá. Liên tiếp Thoa gặp phải những tai ương. Vừa thoát khỏi nanh vuốt và sự bủa vây của ông trạm trưởng thì Thoa lại gặp tai họa ...(Đọc truyện đêm khuya 09/11/2017)
Mùa mưa năm nay kéo dài, mưa trên diện rộng cùng sự tấn công bất ngờ của nhiều cơn bão đã gây ra thiệt hại lớn trên nhiều địa phương từ miền núi đến đồng bằng, từ Bắc vào Nam. Mưa bão là nỗi lo không của riêng ai, đặc biệt với những gia đình sống ở vùng lũ, công việc làm ăn phụ thuộc vào thiên nhiên thời tiết. Ca dao xưa đã bộc lộ thật tha thiết ước mong của người lao động: "Trông trời, trông đất, trông mây /
Trông mưa, trông nắng, trông ngày, trông đêm / Trông cho chân cứng đá mềm / Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng". Trong một sáng tác “Viết sau cơn bão”, nhà thơ Đỗ Vinh cũng dùng làn điệu dân ca để ru cho cơn bão yên lòng người: “Ngủ đi cấp chín cấp mười/ Giật bao nhiêu cấp để người tay không/ Ngủ đi sức vóc biển đông/ Rung cành rung lá đừng rung cội nguồn...". (Tiếng thơ 08/11/2017)
Ám thanh là một trạng thái tinh thần mà nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Ý Nhi gặp phải. Mặc dù đôi tai của nhân vật xưng "anh" không bị bất cứ thứ bệnh lí nào, nhưng anh luôn nghe thấy những tiếng nổ lớn, trong khi thực ra mọi thứ xung quanh anh đều "tuyệt đối yên tĩnh". Đây là sự ám ảnh về một đời sống đầy bất an rình rập. Con người phải đối mặt với vô số áp lực của đời sống này. (Đọc truyện đêm khuya 06/11/2017)
Bạn đọc hiện nay nhất là những người trẻ quan tâm tới đề tài chiến tranh không phải là những chiến dịch, trận đánh mà là số phận người lính, tâm tư tình cảm của người lính cả hai bên trong cuộc chiến như thế nào. Tác phẩm là cái nhìn khách quan và nhân văn về người lính bên kia chiến tuyến. Bác sĩ Long là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa bị lạc đường tại chiến trường Trường Sơn. Khi Long sắp chết vì kiệt sực thì gặp được An Nhàn và được cô cứu giúp. Từ lòng biết ơn, Long yêu An Nhàn nhưng vì nhiều lý do Long phải ra đi. Chiến tranh kết thúc mấy chục năm, bác sĩ Long vẫn đi tìm người con gái năm xưa. (Đọc truyện đêm khuya 02/11/2017)
Trong số 50 bài thơ của tập “Về lại triền sông” thì có tới hơn 20 bài viết về quê hương, cha mẹ, nhắn nhủ các con không được phép lãng quên gốc rễ cội nguồn. Những bài thơ này có khi được sắp xếp bên nhau với tần suất dày đặc, tạo nên độ đặc quánh trong suy tư, nghẹn ngào trong cảm xúc. Với nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ, ông không cố gắng để làm mới những hình ảnh, những chi tiết đã từng có và có nhiều trong thơ. Đơn giản, ông chỉ kể về một miền Trung của riêng ông, ở trong ông, một miền Trung - xứ Nghệ mà ông luôn có cảm giác còn “mắc nợ”, “có lỗi”, một miền Trung “cực khổ như định mệnh – chỉ những tim yêu mãi xuân thì"... (Tiếng thơ 05/11/2017)