Từ lâu, tên tuổi của nhà thơ Nam Trân gắn với phong trào Thơ mới 1930 – 1945. Là người Quảng Nam có nhiều năm học tập và làm quan ở Huế, tập thơ “Huế, đẹp và thơ” xuất bản năm 1939 cho thấy tình cảm sâu nặng của ông với mảnh đất này. Có lẽ, từ tên gọi tập thơ đó nên đến bây giờ xứ Huế vẫn được định danh ‘đẹp và thơ”. Bản thân Nam Trân không chỉ là nhà thơ mà ông còn là một dịch giả uyên bác, một thầy giáo truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ học trò. Nhân kỉ niệm 110 năm sinh và 40 năm mất của ông, Viện Văn học (Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam) tổ chức tọa đàm “Nam Trân – cuộc đời và sự nghiệp”. (VOV6 Tiếng thơ 27/01/2018)
Trong một sáng tác của nhà thơ Xuân Diệu có hai câu: "Trái đất ba phần tư nước mắt / Đi như giọt lệ giữa không trung". Theo nhà thơ Trần Đăng Khoa, đó là hai câu thơ “giản dị và kỳ vĩ”, có sức khái quát cao. Suy cho cùng, cuộc đời con người, sự thay đổi, phát triển của nhân loại qua từng thời kỳ là gì nếu không là nước mắt? Với mỗi số phận đơn lẻ, thì nước mắt gắn liền với niềm vui, hạnh phúc và đau khổ. Đối diện với nỗi buồn, nước mắt như một người bạn vỗ về, sẻ chia, khiến tâm trí nhẹ nhõm ấm áp hơn, giúp ta đứng dậy sau vấp ngã. (VOV6 Tiếng thơ 17/01/2018)
Tổ quốc, quê hương, biển đảo luôn là đề tài lớn và chỉ thực sự bật thành thơ khi năng lượng cảm xúc của người viết dâng tràn, muốn được chia sẻ thổ lộ, muốn được giãi bày những trạng thái, suy nghĩ trong mối liên hệ giữa cái tôi riêng lẻ với cái ta chung. Chùm thơ mới thu thanh trong chương trình này, mỗi bài mỗi sắc thái giọng điệu, chạm tới những rung cảm sâu xa trong tâm hồn. Đó là "Cát thờ" (Hữu Thỉnh), "Con về đêm nay" (Ninh Đức Hậu), "Tôi đi" (Nguyễn Hưng Hải), "Tình quê" (Nguyễn Thế Kỷ)... (VOV6 Tiếng thơ 13/01/2018)
Tình yêu là món quà kỳ diệu mà tạo hóa ban cho con người. Trong muôn mặt tình yêu, thì tình cảm đôi lứa nằm ở góc độ riêng, với những rung động, những liên hệ đặc biệt mà không phải lúc nào cũng lý giải được, giúp con người nhiều trải nghiệm, khám phá chính mình ở những cung bậc khác nhau, có thể tận cùng hạnh phúc song cũng có thể ở đáy sâu tuyệt vọng. Cảm xúc tình yêu giống như những phím đàn mà mỗi người chơi sẽ tạo nên thanh âm khác nhau, nông nổi, giản đơn, hoặc sâu thẳm ngân rung. Chính vì sức hấp dẫn đặc biệt này mà thơ ca ở thời đại nào cũng có những sáng tác hay. (VOV6 Tiếng thơ 03/01/2018)
Trong mươi năm trở lại đây, đời sống thơ – trong đó có thơ trẻ khá yên ắng. Con tàu văn chương nghệ thuật dường như đang nằm ở một ga xép nhường chỗ cho những chuyến tàu khác đi qua. Đây là điều bình thường, xét theo quy luật vận hành của thời đại. Chấp nhận điều đó, và người viết trẻ bên cạnh những bôn ba đời sống, vẫn lặng lẽ vui buồn - thao thức cùng thơ, dùng thơ như một phương tiện không thể thiếu để chuyển tải suy nghĩ nội tâm. Nỗ lực của họ cần được ghi nhận, cần được động viên khích lệ, dù tên tuổi của họ chưa có mặt trong nhiều giải thưởng văn chương. (Tiếng thơ 30/12/2017)
Sự kiện 12 ngày đêm trên bầu trời Hà Nội, còn gọi là trận "Điện Biên Phủ trên không" vào những ngày cuối cùng của năm 1972 có thể ví như một chương trong trường ca lớn về cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc ta, dữ dội, đau thương và hào hùng. Những ngày đêm ác liệt đó, từng ngọn cỏ, nhành lá, bông hoa cũng phải chịu thử thách chung với con người. Tiếng khóc người ra đi hòa trong tiếng khóc của em bé mới chào đời. Vượt lên tất cả là ý chí, là khát vọng mãnh liệt về sự tồn tại. Chính tinh thần này đã giúp cho Hà Nội cùng cả nước tạo nên một kỳ tích có một không hai trong lịch sử chiến tranh nhân loại. (Tiếng thơ 20/12/2017)
Giải thưởng thường niên Hội Nhà văn Hà Nội năm nay được trao cho các tác phẩm thuộc hạng mục văn xuôi, phê bình, dịch thuật. Sự vắng bóng của thơ trong danh mục giải thưởng phần nào xới lên câu chuyện về thơ hôm nay, chất lượng sáng tác và tiêu chí xét giải của hội nhà văn Hà Nội. Nhà thơ Trần Quang Quý (Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội) chia sẻ góc nhìn của người trong cuộc về điều này. (Tiếng thơ 16/12/2017)
Với dịch giả Nguyễn Quốc Hùng, ngoài dạy học và viết sách là hai công việc ông bỏ tâm sức nhiều nhất thì việc dịch thơ đem đến những khoảng khắc thú vị, ngọt ấm như chén chè nóng nhấm nháp trong ngày đông lạnh. “Miền đất xanh” là nhan đề tập thơ song ngữ Anh - Việt do ông biên soạn và dịch thuật, NXB Văn học ấn hành. 20 sáng tác được chọn dịch mang cảm hứng lãng mạn và hiện thực, thể hiện nhiều cung bậc cảm xúc, giúp ta hình dung về một đất nước tươi đẹp, ở đó con người và thiên nhiên có sự gắn bó và tôn trọng, hài hòa với nhau. (Tiếng thơ 06/12/2017)
Cuộc gặp gỡ lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc” do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức vào tháng 10 vừa qua là một sự kiện ý nghĩa trong đời sống văn chương. Tâm tình của các văn nghệ sỹ đã từng trải qua chiến tranh, từng sống trong những năm đất nước bị cắt chia thêm một lần xao động. Hòa bình, độc lập, thống nhất là khát vọng, là lý tưởng sống của hàng triệu người “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Đoàn kết để nhân lên sức mạnh nội lực, vững vàng và bản lĩnh trong thế giới nhiều bất ổn của hôm qua và cả hôm nay. (Tiếng thơ 02/12/2017)
Nỗi buồn là điều không ai muốn nhưng nếu vắng nó hẳn khó có thể cảm nhận được hạnh phúc, không có niềm đau hẳn không thể hiểu cảm giác nhẹ nhõm khi cất tiếng cười. Vậy nên nỗi buồn luôn tồn tại, như chân lý, như niềm tin, như hơi thở. Nỗi buồn là một phần tài sản tinh thần, giúp chúng ta vững vàng hơn khi đối diện với những bất ngờ mà cuộc sống có thể đẩy cho bất cứ ai vào bất cứ lúc nào... (Tiếng thơ 22/11/2017)
Dạy học và làm thơ là hai công việc được tác giả Hoàng Xuân Tuyền vô cùng tâm đắc. Anh hiện là giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia, đã xuất bản hai tập thơ “Bến thời gian” và “Tự do”. Khoảng cách thời gian giữa hai tập thơ này là 15 năm, khác biệt về lối viết, một bên “duy tình” và một bên nghiêng về “duy lý”. Thơ với thầy giáo, tác giả Hoàng Xuân Tuyền không chỉ để chia sẻ những rung động yêu thương mà còn là tiếng nói phản biện cần thiết của người trí thức về các vấn đề còn ngổn ngang trong xã hội. (Tiếng thơ 18/11/2017)
Mùa mưa năm nay kéo dài, mưa trên diện rộng cùng sự tấn công bất ngờ của nhiều cơn bão đã gây ra thiệt hại lớn trên nhiều địa phương từ miền núi đến đồng bằng, từ Bắc vào Nam. Mưa bão là nỗi lo không của riêng ai, đặc biệt với những gia đình sống ở vùng lũ, công việc làm ăn phụ thuộc vào thiên nhiên thời tiết. Ca dao xưa đã bộc lộ thật tha thiết ước mong của người lao động: "Trông trời, trông đất, trông mây /
Trông mưa, trông nắng, trông ngày, trông đêm / Trông cho chân cứng đá mềm / Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng". Trong một sáng tác “Viết sau cơn bão”, nhà thơ Đỗ Vinh cũng dùng làn điệu dân ca để ru cho cơn bão yên lòng người: “Ngủ đi cấp chín cấp mười/ Giật bao nhiêu cấp để người tay không/ Ngủ đi sức vóc biển đông/ Rung cành rung lá đừng rung cội nguồn...". (Tiếng thơ 08/11/2017)
Trong số 50 bài thơ của tập “Về lại triền sông” thì có tới hơn 20 bài viết về quê hương, cha mẹ, nhắn nhủ các con không được phép lãng quên gốc rễ cội nguồn. Những bài thơ này có khi được sắp xếp bên nhau với tần suất dày đặc, tạo nên độ đặc quánh trong suy tư, nghẹn ngào trong cảm xúc. Với nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ, ông không cố gắng để làm mới những hình ảnh, những chi tiết đã từng có và có nhiều trong thơ. Đơn giản, ông chỉ kể về một miền Trung của riêng ông, ở trong ông, một miền Trung - xứ Nghệ mà ông luôn có cảm giác còn “mắc nợ”, “có lỗi”, một miền Trung “cực khổ như định mệnh – chỉ những tim yêu mãi xuân thì"... (Tiếng thơ 05/11/2017)
Theo nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc (hiện đang sống và làm việc tại Úc), thì chủ nghĩa cá nhân trong thơ mới đầy tự tin và tự hào, còn chủ nghĩa cá nhân trong sáng tác của các nhà thơ miền Nam giai đoạn 1954-1975 “phải chăng” hơn, "cái tôi" cá thể được hiểu như một cái riêng chứ không phải một cái khác, càng không phải là một cái gì lớn lao tuyệt đối. Nhà thơ không còn là “con chim đến từ núi lạ” (như trong thơ Xuân Diệu) mà chỉ là “Một con chim bói cá / Lặn tìm vuông đời mình” ( trong thơ Du Tử Lê), không còn đi những bước đi đặc dị: “Chân mình vẫn lạc dấu nghìn chân” (thơ Trần Huyền Trân) mà chỉ muốn hòa hoãn với cuộc đời: “Tôi bây giờ sống thu thân / Sống cam phận nhỏ chia phần an vui” (thơ Nhã Ca). (Tiếng thơ 25/10/2017)