"Lặng yên sau cơn mưa": Khép lại quá khứ để mở ra những trang đời mới11/3/2025

Chiến tranh đã qua từ lâu nhưng dư chấn của nó còn vang động không nguôi với những con người của thời hiện tại. Không chỉ các tác giả từng trực tiếp tham gia kháng chiến có những trang viết mới về chiến tranh cách mạng mà cả những cây bút sinh ra và lớn lên sau 1975 cũng có những cách viết, cách tiếp cận riêng của mình. Trần Thị Tú Ngọc với truyện ngắn Lặng yên sau cơn mưa là một trường hợp như vậy. Trong truyện ngắn chúng ta vừa nghe, Lê Phương, nữ phóng viên xinh đẹp có ông bà nội cùng nhiều người thân trong gia đình bị chết dưới làn đạn của những người lính Việt Nam cộng hòa trong một cuộc đi càn. Cô gặp Duy, chàng trai vừa từ Mỹ về Việt Nam trong một dự án hợp tác về văn hóa. Rất vô tình, qua những tác phẩm của nhiếp ảnh gia Vũ Thiên, Phương phát hiện ra ông nội của Duy là người tham gia trận càn năm xưa. Mối tình vừa chớm nở của cô bỗng đứng trước nguy cơ tàn lụi. Cô quay lại gặp nhiếp ảnh gia Vũ Thiên lần nữa để tìm hiểu rõ hơn về trận càn năm xưa. Thế nhưng khi chiếc hộp ông Vũ Thiên đưa ra được đặt lên bàn, Phương đã quyết định không mở nó ra nữa. Quá khứ với bao thương đau không thể lãng quên, nhưng có lẽ đã đến lúc khép lại để mở ra những trang đời mới. Thế hệ đi sau rất cần hiểu về quá khứ của cha anh nhưng không có nghĩa sẽ phải gánh trên vai tất cả những hệ quả nặng nề, chặn đứng mọi con đường đến với nhau. Người xưa có câu: Lấy oán báo oán, oán oán chồng chất; lấy đức báo oán, oán oán tiêu tan. Quyết định của Phương tạo ra một cái kết nhân văn, ấm áp cho truyện ngắn. Người nghe người đọc có thể tin rằng, rồi đây Phương quay lại với Duy, cô sẽ trở về mái nhà có bà nội của Duy đang ngày đêm mong đợi.

"Ngộ chữ": Chất chứa tình đời, tình nghề 6/3/2025

Nhà văn Lê Anh Hoài sinh năm 1966 tại Hà Nội, tốt nghiệp Đại học An ninh, hiện đang là phóng viên báo Tiền Phong. Anh là tác giả của hai tiểu thuyết Chuyện tình mùa tạp kỹ và Vườn thượng uyển; hai tập truyện ngắn Tẩy sạch vết yêu và Nỗi sợ & Những khuôn hình; hai tập thơ Những giấc mơ bên đường và Mảnh mảnh mảnh. Không chỉ vậy, hành trang sáng tạo của anh còn gắn với vai trò của một nghệ sĩ nghệ thuật thị giác, một nhạc công nghiệp dư. Chương trình Đọc truyện đêm khuya hôm nay xin giới thiệu với các bạn một sáng tác mới của nhà văn Lê Anh Hoài, truyện ngắn Ngộ chữ:

"Dưới gốc cây hồng": Tình mẹ con mãi mãi không gì chia cắt 25/2/2025

Chúng ta vừa nghe một truyện ngắn thật cảm động của nhà văn Đỗ Bích Thúy về đề tài gia đình. Truyện được kể qua ngôi thứ ba, nhân vật Mai. Mai lớn lên trong sự nuôi nấng chăm sóc của bà ngoại, sau khi mẹ đi lấy chồng xa. Tình cảm bà cháu được khắc họa qua ba phân đoạn: khi Mai còn ở nhà với bà, khi Mai đã ra Hà Nội học rồi ở lại làm việc, Mai quay về khi bà ốm nặng. Phân đoạn bà xuống Hà Nội được tác giả kể trước, xuất hiện ngay từ phần đầu tác phẩm. Ngôn ngữ nhân vật ngắn gọn mà lột tả ngay được cái mộc mạc, chất phác, chân tình của người vùng cao: “Sao người lại ở cái chỗ bé hơn cả chuồng dê thế hở Mai?”, “Phải ăn nhiều vào, mày gầy như cái lõi ngô ấy”. Những tháng ngày đẹp nhất có lẽ là khi bà vẫn còn khỏe và Mai mỗi cuối tuần lại từ trường nội trú trở về, bao giờ cũng thấy bà chờ sẵn trước cổng. Lần cuối cùng Mai được gặp bà, qua miêu tả của tác giả, có thể làm mỗi người nghe người đọc rơi nước mắt lúc nào không hay. Mai khóc nức nở trong khi bà lại mỉm cười nhẹ nhàng. Và câu nói cuối cùng của bà là: “Về trồng cây hồng cho bà. Mẹ mày thích ăn hồng lắm. Không có người trông nó chết mất Mai ạ. Năm nào cây hồng ra quả thì mẹ về”. Mai từ trước đó vẫn đem lòng oán giận với mẹ vì mẹ bỏ Mai mà đi. Nhưng đến cuối truyện thì tất cả mới sáng tỏ qua lời chị Chở kể với Mai, rằng mẹ buộc phải lấy chồng xa nhằm có một khoản tiền lớn trả cho nhà nội, để được quyền nuôi Mai. Hóa ra mẹ yêu Mai vô cùng mà Mai chưa hề rõ. Hình ảnh một trái hồng đu đưa trong gió tít trên cao mang cho mỗi người nghe, người đọc một niềm tin vào sự sum họp và đoàn tụ. Tình mẹ con mãi mãi không gì chia cắt nổi, nhất định mẹ sẽ trở về.

“Sao cát xanh”: Khát khao cuộc sống hạnh phúc

“Sao cát xanh”: Khát khao cuộc sống hạnh phúc 25/2/2025

Với giọng văn đậm đà phong vị vùng cao, truyện ngắn là dòng ký ức về cuộc đời của nhân vật A Đơng. Cuộc đời của anh là sự đan xen giữa hạnh phúc và khổ đau, may mắn và bất hạnh. Là đứa trẻ bị bỏ rơi, A Đơng may mắn được Y Lim mang về nuôi dưỡng. Nhưng bất hạnh thay khi người mẹ nuôi Y Lim lại là người bị bệnh cùi nên hai mẹ con bị buôn làng ruồng bỏ. Sống trong sự xa lánh, kì thị nên A Đơng lớn lên như con thú hoang trong rừng. Vì sống tách biệt với cộng đồng nhưng trong lòng anh luôn khát khao được trở về buôn làng, được hòa vào nhịp sống của bà con dân làng. Trong cuộc đời anh có 3 con người quan trọng là mẹ nuôi Y Lim, người bạn thân A Mải và cô gái trẻ Y Nương. Nhưng A Đơng lại có lỗi với A Mải và Y Nương. Đứa con nhỏ ra đời cũng không khiến Y Nương quên được mối ô nhục mình phải chịu và lựa chọn cái chết. Đau khổ vì cái chết của người yêu, cuộc sống của nhân vật A Đơng tăm tối không có tương lai. Trong lòng anh luôn in đậm tình cảm với núi rừng nên hi sinh để bảo vệ cây sao cát xanh cuối cùng. A Đơng không qua khỏi vì vết thương nặng khi chiến đấu với bọn lâm tặc. Nhân vật A Đơng được tác giả xây dựng khá sinh động. Anh là người sống nội tâm, có cả điều xấu và điều tốt. Xuyên suốt truyện ngắn là sự u buồn của một con người bị tách ra khỏi cộng đồng, cội nguồn của mình. Nhưng cuối cùng sự hi sinh của A Đơng vì mảnh đất cha ông, vì những giá trị trong đời sống tinh thần cộng đồng đã khiến dân bản cảm động đón bà Y Lim và đứa con nhỏ trở lại. Chúng ta thổn thức trước những giằng xé, u uất, mong chờ, hối hận trong nội tâm của nhân vật khi khát khao sống hạnh phúc mà không được. Hình ảnh hai bà cháu dắt nhau về buôn làng như tia nắng xua tan mây đên mở ra tương lai tươi mới. Truyện ngắn cũng giúp bạn đọc hiểu hơn về đời sống văn hóa, tình thần cũng như mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng của người dân vùng cao.

Tình người tình đời trong

Tình người tình đời trong "Ra mắt mùa Xuân" 18/2/2025

Truyện ngắn ghi lại tình huống chính về một cô gái về ra mắt gia đình người yêu với chi tiết cô bị hóc xương cá rồi được bố chồng tương lai chữa mẹo cho. Những cuộc ra mắt gia đình người yêu luôn có những tình huống bất ngờ và thú vị. Truyện ngắn này không ngoại lệ. Nhưng sâu sắc hơn khi đằng sau đó là câu chuyện về tình yêu, tình người và tình đồng đội. Những câu chuyện ấy lại được đặt trong bối cảnh mùa Xuân trên làng quê Bắc bộ, trong khung cảnh đầm ấm của những nếp nhà nông thôn vừa trong lành, tươi mát vừa thân thương, ấm áp. Các nhân vật trong truyện ngắn này đều là những con người dám yêu, dám sống và sống hết mình, sống một cách chân thành. Họ chính là phản chiếu của thân phận con người trong đời thường. Bằng ngòi bút tự nhiên, dung dị, nhà văn đã diễn tả chân thật những chi tiết, cảm xúc mà có lẽ chị đã trải qua, được chứng kiến hoặc nghe kể lại. Văn chương là vậy, nếu thiếu đi chất đời thì chỉ là xác chữ, chẳng thể nào chạm được và thấm thía vào trái tim người đọc, người nghe….

"Con sáo đen”: Khát khao bầu trời tự do 13/2/2025

Truyện ngắn‘’Con sáo đen” của tác giả Đoàn Đức Châu mà quí vị và các bạn vừa nghe mang tính tự sự với giọng kể của nhân vật tôi. Sự trong trẻo của ký ức tuổi thơ, những trải nghiệm chân thực, nhiều chi tiết chân mộc đắt giá , ví như chi tiết chim sáo vượt bão mang lá thư về đất liền cho bố mẹ Đài....là những điểm cộng quí giá cho truyện ngắn này. Nhân vật Đài được khắc họa qua lời kể của nhân vật tôi là một cậu thanh niên rất yêu con sáo. Càng chăm sóc gắn bó yêu quí con vật, cậu bé Đài càng nhận ra một điều: dẫu con chim sáo rất ngoan ngoãn trung thành gần gũi với chủ, song thẳm sâu nó vẫn khao khát bầu trời tự do, khao khát được hòa vào bầy đàn tới mức nào . Và chính vì rất yêu quí con chim sáo, Đài dù đau khổ song cũng đã đấu tranh được với bản thân, vượt qua chính mình, dứt lòng để cho chú chim sáo được tự do trở về với bầu trời. Đây cũng là thông điệp của ngày xuân, dành cho thiên nhiên mà tác giả muốn gửi tới chúng ta. Mô tip truyện thì không mới nhưng cách kể khá sinh động, thú vị, gắn với đời thực.... Đoạn kết, câu chữ chắt lọc và giàu biểu cảm.

"Giấc mơ đá cổ": Xót xa phận người như sương muối miền Tây Bắc. 11/2/2025

Gần đây, nhà văn Kiều Duy Khánh thường sử dụng các yếu tố kỳ ảo trong những sáng tác của mình. Nào là hũ bạc, hạt vía thiêng, hồn piêu hay trái tim sói tuyết, gà mái hoa mơ biết gáy; còn ở truyện ngắn này là bãi đá cổ và cụ già. Nhưng cái lạ, cái khác biệt ấy không phải để gây tò mò mà là nguyên cớ để nhà văn xây dựng đường dây câu chuyện, như một thủ pháp tạo dựng không gian nghệ thuật. Bất chấp bố mẹ không ưng Tạng, song Dua vẫn quyết tâm về làm dâu nhà họ Thào. Vậy nhưng ông trời không thương Dưa, đã hai mùa sơn tra trôi qua mà cô vẫn chưa có thai. Bà Pàng-mẹ chồng Dua tự động đi tìm cho Tạng một cô vợ mới thay thế cho Dua. Tạng không muốn lấy vợ mới. Tạng chỉ yêu Dua. Nhưng Tạng không dám cãi lời mẹ. Cái gục đầu bất lực của Tạng như một sự cam chịu khiến Dua thấy điểm bám víu mỏng manh cuối cùng vỡ vụn. Dua vùng chạy vào đêm…Dua tìm đến bãi đá cổ-nơi ghi dấu sự hình thành và phát triển của người Mông. Trên những phiến đá cổ đó ghi lại những câu chuyện, kinh nghiệm quý, lời hát, câu tục ngữ, phong tục tập quán của tổ tiên truyền lại…Chính ở nơi giàu bản sắc văn hóa này đã khiến Dưa từ bỏ ý định tìm đến cái chết và trong cô hình thành những tư tưởng mới. Câu chuyện không mới nhưng chính chi tiết bãi đá cổ đã làm nên sức nặng cho truyện ngắn này.

“Vũng nước xoáy”: Miền kí ức buồn vui về cuộc đời một con người

“Vũng nước xoáy”: Miền kí ức buồn vui về cuộc đời một con người 11/2/2025

Truyện ngắn đưa chúng ta trở lại vùng đất Đồng Tháp trong những năm chiến tranh ác liệt. Sau Hiệp định Giơ ne vơ năm 1954 đất nước ta tạm thời chia làm hai miền Nam và Bắc từ vĩ tuyến 17. Người dân mong chờ tổng tuyển cử để thống nhất đất nước, sống trong hòa bình hạnh phúc. Nhưng rồi thực dân Pháp lật lọng, đế quốc Mỹ nhảy vào Miền Nam, cuộc chiến kéo dài tới tận năm 1975. Trong suốt quãng thời gian hơn 20 năm chiến tranh biết bao gia đình đã phải ly tán, bị cuốn vào dòng lũ chiến tranh. Nhân vật Hai Được chính là một người như vậy. Là người dân mảnh đất Đồng Tháp, anh không muốn đi lính mà chỉ muốn là người dân bình thường nhưng chế độ Ngụy quyền bắt lính ác quá, Hai Được phải trốn chui trốn lủi. Trong thời gian trốn lính, Hai Được vô tình cứu được cô gái trẻ và hai người nên duyên chồng vợ. Cuộc sống hạnh phúc ngắn ngủi rồi hai người lại phải xa cách nhau. Hai Được trở thành chiến sĩ tiểu đoàn 308 Giải phóng Quân còn vợ con ở lại quê nhà. Cuộc chiến cuốn người lính trẻ hết mặt trận này đến mặt trận khác, các sự kiện tiếp nối nhau khiến anh và vợ con mất tin tức. Tới tận cuối năm 1975 khi đất nước đã thống nhất, hai vợ chồng Hai Được lúc này tên là Huỳnh Tiến Công mới mừng mừng tủi tủi tìm được nhau. Với giọng văn trần thuật, truyện ngắn là miền kí ức với biết bao buồn vui về cuộc đời một con người trong chiến tranh. Những rung động đầu đời của chàng trai trẻ Hai Được mới thoảng qua nhẹ nhàng, niềm hạnh phúc lứa đôi ngắn ngủi rồi anh bước vào cuộc chiến. Suốt mấy chục năm vì nhiệm vụ của người lính mà anh chỉ dám gửi tình cảm gia đình trong trái tim của mình. Đồng đội hi sinh, đứa con nhỏ trưởng thành trở thành một người lính cũng ra đi ngay trước ngày chiến thắng. Những mất mát hi sinh thầm lặng của một người lính hòa chung sự hi sinh của biết bao gia đình, của cả một dân tộc cho ngày thống nhất, độc lập, hòa bình. Chi tiết nhân vật Hai Được chiến đấu cùng con hai cùng một chiến hào suốt 2 năm mà hai cha con không biết nhau khiến chúng ta không khỏi thổn thức. Đó là điểm nhấn của truyện ngắn và không hiếm gặp trong chiến tranh khi mà cha con, anh em, người thân rất gần nhau nhưng số phận lại không cho gặp nhau. Đan xen những cảm xúc buồn của chiến tranh là tình cảm vợ chồng thủy chung, tình đồng đội, tình nghĩa xóm làng ấm áp. Truyện ngắn đi vào số phận, vui buồn của một người lính để người đọc, người nghe hiểu những mất mát hi sinh của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến giải phóng đất nước. Từ đó bạn đọc trân trọng công ơn của cha anh để có cuộc sống hạnh phúc hôm nay.

"Bên dòng sông Xuân”: Chiều xuân thơm nắng 4/2/2025

Khi nghe truyện ngắn “Bên dòng sông Xuân” có vị thính giả nào cảm nhận rằng nét văn trong tác phẩm đậm đà mà mộc mạc hương vị sông nước miệt vườn, chảy trôi nét lãng đãng như dòng chảy sông Tiền, sông Hậu rồi nhấn nhá chút man mác buồn, nhưng cũng không kém phần lãng mạn, dạt dào cảm xúc? Ấy chính là văn phong quen thuộc của tác giả Hoàng Khánh Duy và là phong cách văn chương mà anh muốn xây dựng cho mình. Nghe “Bên dòng sông Xuân” ta thấy nét dung dị, không có kịch tính và nhiều nút thắt, nhưng như vậy lại càng rõ cái chân chất của Đất và Người Miền Tây. Cuộc sống của gia đình cha con cô gái tên Xinh nổi trôi trên ghe cũng như bao phận người mưu sinh ở vùng sông nước này. Có những người gắn bó với cuộc sống ấy, nhưng có những người muốn thoát nghèo, mơ về nơi phồn hoa. Gia đình của Xinh đã có những tháng ngày và mùa Xuân thật ấm êm dù khốn khó. Thế nhưng, có những chặng lại chìm nổi như khóm lục bình trôi. Và rồi sau tất cả, những tia nắng ấm tràn đầy hy vọng đã rọi soi ở phía cuối câu chuyện. Cả nhà của Xinh đã đoàn tụ nơi “Chiều Xuân thơm nắng”. Ta hiểu rằng những điều tốt đẹp sẽ được tạo dựng từ tình yêu thương chân thành, tình cảm gia đình gắn bó khăng khít để cùng nhau vượt qua bão giông.

“Giấc mơ kí ức”: Vết sẹo cuộc đời

“Giấc mơ kí ức”: Vết sẹo cuộc đời 24/1/2025

Truyện ngắn “Giấc mơ kí ức” của nhà văn Phan Đức Nam đưa chúng ta trở lại chiến trường Miền Nam những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước để nhấn mạnh số phận con người trong cuộc chiến. Truyện ngắn với giọng văn gai góc nhưng không khai thác sâu sự ác liệt của chiến tranh mà đi vào những mảng thiện, ác của con người. Nhân vật Thái là một kẻ xấu khi nghiện ngập, ăn trộm, giết người, tù tội nhưng chưa chắc là kẻ ác. Trong con người sớm nhiễm bao thói hư tật xấu của cuộc đời vẫn có những điểm sáng đáng quý. Thái là kiểu người ngang tàng, sống theo bản năng, bất cần đời, không lí tưởng, bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của chiến tranh, cố gắng vùng vẫy tìm cách thoát nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Thái sãn sàng ra tay để trả thù cho Hoa dù quan hệ giữa hai người chỉ là “gái tứ chiếng, trai giang hồ”. Thái mang trên mình bộ quan phục lính chế độ Việt Nam Cộng Hòa nhưng không thù hận lực lượng giải phóng. Chính vì vậy, việc vô tình giết chiến người chiến sĩ trẻ khiến Thái ân hận, day dứt. Tấm lòng cao đẹp của cô gái Rừng đã đánh thức những điều lương thiện trong Thái. Người lính hi sinh đạt được tâm nguyện khi di vật được gửi về cho gia đình, người thân. Mấy chục năm sống trong cảnh chiến tranh, loạn lạc như một cơn ác mộng với Thái. Những hành động thiện lành của Thái khiến tâm hồn anh được thanh thản, những vết sẹo cuộc đời giờ chỉ con kí ức mờ nhạt mà thôi.

“Mặt người khác”: Nỗi sợ vô hình

“Mặt người khác”: Nỗi sợ vô hình 23/1/2025

Truyện ngắn “Mặt người khác” của nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế có cái tên thật gợi. Khi nghe nhan đề truyện ngắn, có lẽ nhiều bạn đọc và thính giả sẽ nghĩ về một câu chuyện thuộc đề tài tâm lý, xã hội. Qủa là như vậy, trong “Mặt người khác” nhà văn quê Phú Thọ đã khái thác về đời sống nội tâm, tâm lý hay chứng bệnh tâm lý mà nhiều người gặp phải trong đời sống. Ấy là khi con người ta hay bị luẩn quẩn trong những nỗi sợ, nỗi tự ti về bản thân, sợ bị đánh giá bởi cái nhìn của người khác. Nhân vật chính trong truyện là cô gái bán hoa huệ và người đàn ông làm đầu bếp. Vì cám cảnh những nỗi e ngại riêng mà một người luôn kết thân với chiếc khăn bịt mặt, một người không dám rời xa chiếc khẩu trang. Cứ ngỡ rằng đến một lúc họ đã can đảm vượt qua sự tự ti để đối diện với nhau, giành lấy tình yêu của mình, nhưng cuối cùng họ lại mượn gương mặt của người khác, thân phận của người khác sống thay cuộc đời mình. Có lẽ nhiều người tiếc nuối sẽ hỏi “Tại sao?”. Thế nhưng, chỉ khi mình ở vào hoàn cảnh và vị trí của người khác mới có thể thấu hiểu. Ai cũng mong rằng thời gian, sự từng trải sẽ giúp họ không bị những dày vò, rối ren trong tâm tưởng đeo đẳng. Một ngày, họ sẽ được đón nhận những điều tốt đẹp khi dám sống là chính mình.

Tiếng vọng của

Tiếng vọng của "Mùa Xuân" 21/1/2025

Nhân vật chính của truyện ngắn cũng là người kể chuyện, nhân vật xưng “tôi” là một cô gái miền sơn cước bén duyên cùng một chàng trai người thành phố. Tuy nhiên, tác giả không đi sâu vào khai thác cuộc làm dâu, hòa nhập phố thị của một sơn nữ mà khắc sâu hơn ở chiều ngược lại, là cuộc trải nghiệm, khám phá của người chồng với làng bản, núi rừng quê vợ trong bối cảnh mùa Xuân. Và chính nhờ sự thích thú, những cảm nhận rất giản dị, nguyên sơ của người chồng đã khiến người vợ nhận ra rằng mùa Xuân ở làng bản của mình mới đẹp làm sao. Vậy mà bấy lâu nay suy nghĩ về quê hương của cô luôn có chút mặc cảm về một nơi chốn quê mùa, đìu hiu, heo hút. Khi trở thành vợ một chàng trai “thành phố đồng bằng, đứng đầu tất cả các thành phố trong nước” hẳn trong cô có chút tự hào, tự phụ. Thế rồi những chuyến về quê sau khi đã làm vợ, làm mẹ giúp cô nhận ra một nơi mà dẫu đã bứt mình ra khỏi thì vẫn là nguồn cội, là ký ức, là nơi chốn cô thuộc về và để trở về. Người chồng, qua những ngỡ ngàng, thích thú, anh cần nhiều thời gian hơn, nhiều mùa Xuân hơn và những mùa còn lại trong năm, thậm chí cả phần đời còn lại để hiểu về quê vợ, hiểu về những điều tươi đẹp và cả những bất trắc gặp phải trong môi trường đó. Sau cùng, cuộc sống đâu chỉ toàn niềm vui, toàn những điều trong lành, phẳng lặng, quan trọng là sau bất trắc, biến cố, điều sau cùng đọng lại vẫn là những khoảnh khắc đẹp mà chúng ta đã không bỏ lỡ trong đời. Đó có lẽ là điều tác giả gửi gắm qua truyện ngắn này.

“Ly Caipirinha cuối cùng”: Đánh thức lương tâm con người

“Ly Caipirinha cuối cùng”: Đánh thức lương tâm con người 13/1/2025

Truyện ngắn được viết theo lối văn hiện đại, trẻ trung, mang những triết lí sâu sắc về cuộc sống và con người. Qua lời kể của nhân vật xưng Tôi-chàng trai trẻ tên Vũ làm nghề bartender (pha chế đồ uống), người đọc người nghe hiểu hơn về những góc khuất của nghề bartender cũng như của khách đến quán bar. Làm việc ở chốn giàu sang, hào nhoáng, ồn ào, Vũ vẫn giữ được bản chất chất lương thiện, trong sáng. Tình cờ anh gặp Hà-một cô gái trông có vẻ hiện đại, sành điệu nhưng bản chất là người chân phương, quê mùa. Một cô gái lấy thế mạnh nhan sắc để kiếm sống, nhưng lại là người khá tinh tế, nhạy cảm. Hai con người luôn cảm thấy cô đơn này đã có sự đồng cảm, chia sẻ, thấu hiểu; từ đó họ dần cảm mến nhau, quan tâm, giúp đỡ nhau, cùng nhau tốt hơn lên mỗi ngày. Người đọc người nghe mong cho mối tình chị em này sẽ có một cái kết trọn vẹn. Song, cuối cùng Hà quyết định rời xa chốn đô hội, trở về quê để làm lại cuộc đời. “Ly Caipirinha cuối cùng” với nội dung đời sống đô thị hiện đại, có nhiều chi tiết độc lạ, được cài cắm tạo bất ngờ, nhịp điệu trần thuật nhanh, biến hóa. Kết thúc truyện, chi tiết Vũ phát hiện ông bố của mình tặng Hà chai rượu Thoquino rất bất ngờ. Vũ bàng hoàng, choáng váng, tâm hồn anh vụn vỡ, nhưng cũng tạo dư vị tràn đầy tinh thần nhân bản, đánh thức thiên lương trong lòng người đọc người nghe…

“Anh Kha”: Câu chuyện về tình yêu đôi lứa

“Anh Kha”: Câu chuyện về tình yêu đôi lứa 10/1/2025

Quý vị và các bạn thân mến, qua lời kể của nhân vật cô gái tên Khanh, người đọc, người nghe cảm nhận được những cung bậc tình cảm của tình yêu đôi lứa. Người mẹ mất khi Khanh 18 tuổi là một bước ngoặt của cuộc đời cô. Cha làm việc ở xa, Khanh phải về quê sống cùng người bác. Ở quê, cô găp người anh họ tên Kha. Trong thời điểm cô đơn không người thân bên cạnh, hình ảnh người anh họ khỏe mạnh, niềm nở, tốt bụng như tia nắng ấm áp tâm hồn ngây thơ của cô gái trẻ. Những công việc làm nông, những câu trò chuyện thường ngày bồi đắp tình cảm của hai người một cách tự nhiên. Sự cố Khanh bị nhóm thanh niên làng cầm đầu là Tuyên sàm sỡ là một điểm nhấn của truyện ngắn. Trong lúc Khanh cảm thấy lo sợ, yếu đuối nhất thì anh Kha xuất hiện như người hùng để cứu cô. Từ lúc này hình ảnh anh đã in đậm trong trái tim của Khanh. Nhưng vì bên cạnh anh Kha luôn có cô người yêu tên Phượng nên Khanh chỉ biết dấu kín những tình cảm trong lòng mình. Khanh được ba đón sang Đức sinh sống, thời gian xa cách khiến tình cảm mới chớm nở trong lòng cô gái trẻ càng bị chôn dấu trong trái tim. Chỉ đến khi Khanh biết được anh Kha lập gia đình mà cô dâu lại không phải chị Phương thì cô mới thấy tiếc nuối. Khanh có lẽ sẽ nghĩ rằng giá mà ngày xưa cô vượt qua được mặc cảm về hoàn cảnh gia đình, vượt qua lời chì chiết của bác gái hoặc hiểu được thân phận thực sự của anh Kha thì … Nhưng duyên phận con người chính là như vậy. Bỏ lỡ chính là có duyên hữu phận với nhau. Truyện ngắn viết về tình yêu đôi lứa không có nhiều biến cố sâu sắc, không có nồng nàn cháy bỏng, chỉ là những vần vươn tơ tình khiến người đọc, người nghe thổn thức không nguôi. Duyên đến, duyên đi đều là tùy duyên, cái gì đã qua thì hãy buông bỏ bình tĩnh đối diện. Từ nơi đất khách quê người, có lẽ điều tốt nhất với Khanh đó là chúc phúc cho vợ chồng anh Kha.

"Người chơi đàn nguyệt ở Hàng Châu": Thấu hiểu và thương cảm người phụ nữ 7/1/2025

Truyện ngắn chúng ta vừa nghe được viết theo phong cách lịch sử, dựa vào những dữ kiện về cuộc đời Tây Thi, người phụ nữ được phong là một trong Tứ đại mỹ nhân thời cổ điển của Trung Quốc. Tây Thi được vua nước Việt là Câu Tiễn giao cho một sứ mệnh, đó là làm mê hoặc vua nước Ngô là Phù Sai để Câu Tiễn đợi dịp báo thù. Sau đó Câu Tiễn chiến thắng và nước Ngô bị xóa sổ. Thế nhưng phần đời còn lại của Tây Thi mãi là một ẩn số. Nhiều người tin rằng Tây Thi đã chết. Truyện ngắn của Đỗ Trung Lai có thể xem như một giấc mơ đưa ta ngược dòng thời gian về trò chuyện với người xưa. Trong lịch sử nhân loại từ cổ chí kim, khi có chiến tranh, người phụ nữ thường trở thành một nạn nhân, một sự hy sinh bắt buộc. Những nỗi đau đớn xót xa của họ có mấy ai thấu tỏ. Chúng ta có thể liên tưởng đến những câu chuyện trong lịch sử Đại Việt có phần tương tự như câu chuyện về Huyền Trân công chúa hay An Tư công chúa. Nhà thơ Đỗ Trung Lai qua một tác phẩm mang đẫm màu sắc kỳ ảo đã bày tỏ niềm thương xót và đồng cảm với một trang mỹ nhân tuyệt sắc, cũng là tình thương yêu cho bao số phận người phụ nữ trên thế gian này có thể rơi vào cùng cảnh ngộ như Tây Thi. Bài thơ Nghe đàn nguyệt ở Tây Hồ ở phần cuối truyện là kết tinh của cảm xúc, hoàn toàn có thể xem là một tác phẩm độc lập. Đúng như lời nhân vật Tây Thi đã thổ lộ trong truyện, có được sự thấu hiểu và thương cảm ấy, những hận sầu oan ức từ thiên cổ như được cởi tan, đó cũng là tấm tình của người nghệ sĩ dành cho giai nhân tài tử.

Mã QRCODE xem trên mobile
chương trình hôm nay
08h00 - 08h30 Văn nghệ
08h30 - 08h45 Làn sóng nghệ thuật
08h45 - 09h00 Câu chuyện nghệ thuật
10h45 - 11h00 Văn nghệ thiếu nhi
13h00 - 13h30 Đọc truyện dài kỳ
18h15 - 18h30 Văn nghệ thiếu nhi
18h30 - 19h00 Văn nghệ
19h00 - 19h30 Đọc truyện dài kỳ
19h30 - 20h00 Sân khấu truyền thanh
20h30 - 20h45 Làn sóng nghệ thuật
20h45 - 21h00 Câu chuyện nghệ thuật
21h45 - 22h00 Kể chuyện và hát ru cho bé
22h30 - 23h00 Đọc truyện đêm khuya