Theo thống kê, trong tác phẩm “Truyện Kiều”, đại thi hào Nguyễn Du đã hơn 130 lần nhắc tới hình ảnh “hoa”. Trong đó, hoa, hình ảnh đặc trưng của thiên nhiên, thực vật nhiều lần xuất hiện trong bối cảnh, câu chuyện tác phẩm. Tác giả đã khai thác một cách đa dạng lớp nghĩa hiển ngôn, tường minh của hình ảnh “hoa”. Bên cạnh việc tạo ra sự biểu hiện trực tiếp qua hình ảnh này còn làm sinh động thêm bối cảnh dẫn dắt tình huống.
Giữa thế giới ảo đầy rẫy những chân dung hoàn hảo - từ những quý ông thành đạt, lịch lãm đến những không gian sống sang trọng như bước ra từ màn ảnh - ranh giới giữa sự chân thành và cạm bẫy trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Truyện ngắn đưa ta theo chân một nữ nhà văn trẻ, người dấn thân vào cuộc chơi với tâm thế kẻ đi săn tư liệu, tự tin dùng trí tuệ để đối đầu với những kịch bản lừa đảo tinh vi. Thế nhưng, khi những ly vang sóng sánh và hương gỗ sồi quyến rũ dần làm mờ đi lý trí, cô không nhận ra mình đã bước từ vị trí người quan sát thành nhân vật chính trong một bi kịch đau đớn. Không chỉ là một câu chuyện về tội ác ẩn sau vẻ hào nhoáng, tác phẩm còn là lời cảnh báo buốt lạnh về sự tự mãn và những kết nối lỏng lẻo trong đời sống đô thị. Một bản nhạc buồn cho những tâm hồn cô độc, nơi sự tỉnh táo đôi khi phải trả giá bằng cả sinh mệnh.
Bốn tác giả, bốn người phụ nữ họ Đoàn – Đoàn Thị Tảo, Đoàn Thị Ký, Đoàn Thị Lam Luyến, Đoàn Ngọc Thu sinh ra trong bốn niên hệ khác nhau, mỗi người một phong cách, một di sản thơ đã cùng hội tụ trong tuyển thơ "Thi phẩm tứ nứ họ Đoàn". Ở đó vừa thấy được vị trí riêng, độc đáo của từng nhà thơ, vừa hòa quyện những dáng nét, tâm tình, số phận và sự ký thác với thơ ca. 146 bài thơ trong 300 trang tập “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn” như lời đề tựa “mỗi người 36 bài thơ, 36 khúc ca, 36 tiếng thở dài, 36 nỗi niềm, 36 lời thì thầm tình tự với người, với đời, với thiên nhiên cây cỏ”.
Từng là người lính trải qua những năm tháng khốc liệt tại Đường 9 Nam Lào, nhà văn Phạm Xuân Hiếu mang vào trang viết của mình cái nhìn bao dung và đầy chiêm nghiệm về thân phận con người. Truyện ngắn lần này đưa chúng ta về ngôi nhà lá dưới chân núi để gặp gỡ lão Sìn – một người đàn ông tật nguyền, sống bên lề xã hội nhưng sở hữu trái tim thiện lương rạng rỡ. Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa lão và chú khỉ con không chỉ là sự cứu rỗi giữa hai kiếp đời cùng khổ, mà còn là minh chứng cho chiến thắng của cái thiện trước sự tàn độc. Hình ảnh lão Sìn chăm sóc khỉ con gợi nhắc ta về những lay động tâm can của lòng trắc ẩn, nơi thiên nhiên và con người giao hòa bằng tình nghĩa thủy chung. Mời quý thính giả lắng nghe truyện ngắn "Lão Sìn và khỉ con" của nhà văn Phạm Xuân Hiếu. Tác phẩm được rút từ tuyển tập truyện ngắn Viên phi công và chiếc bát cổ, NXB Hội Nhà văn 2025.

Xuất phát từ cách nhìn, cách tư duy về thế giới của con người thời trung đại, các tác phẩm văn học ra đời trong giai đoạn này, trong đó có “Truyện Kiều” cũng thể hiện góc nhìn về không gian siêu hình. Theo đó, bên cạnh những con người hiện thực, trần thế và thế giới của họ, còn có các thế lực thuộc “những thế giới khác do ý thức tôn giáo và tín ngưỡng sinh ra”. Các thế giới hữu hình và vô hình này tương liên nhau. Thế giới tâm linh “chi phối” con người trong thế giới hiện thực. Như vậy, “Truyện Kiều” không chỉ có thế giới hiện thực mà còn có các không gian siêu hình và các thế lực cư ngụ ở đó. Các thế lực này lập trình các sự kiện trong không gian hiện thực và các sự kiện này phải diễn ra theo những gì đã được ấn định. Do đó, con người và số phận của nó bị điều khiển bởi các thế lực siêu hình, không có quyền, có khả năng tự quyết. Ở đây đã xuất hiện tư tưởng tiền định và chủ đề về sự bất lực, bất túc của con người thời trung đại. Tất cả đều do “có trời”, do “con tạo”, duyên nghiệp... “Truyện Kiều” như thế không chỉ là chuyện kể về trần gian mà còn là câu chuyện về các thế giới siêu hình vô ảnh.
Trong buổi đọc truyện trước, chúng ta đã cùng làm quen với Bích – một nữ trí thức tiểu tư sản đang loay hoay tìm cách hòa nhập với đời sống mới sau ngày giải phóng. Qua những lá thư gửi cho nhân vật "tôi", Bích hiện lên với những nỗi niềm rất thật: sự thành khẩn với chính mình, nỗi sợ bị bỏ lại phía sau và khát khao tìm thấy ý nghĩa cuộc đời qua lao động thực tế. Cô muốn qua những lá thư, tìm một người động viên “trong cuộc phấn đấu mới”, “ở những ngày sắp tới”… Liệu Bích có thành công trở thành một con người của tập thể hay không? Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe phần cuối của truyện ngắn "Về người bạn gái ở nông trường" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua giọng đọc của NSUT Việt Hùng.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một trong những tên tuổi hiếm hoi của âm nhạc Việt có sự nổi tiếng và sức ảnh hưởng vươn tầm thế giới. Có lẽ không cần nói quá nhiều về thành tựu âm nhạc của ông khi sáng tác của Trịnh Công Sơn năm nào cũng vang lên trên sân khấu, trở thành niềm yêu thích chung của nhiều tầng lớp, nhiều thế hệ. Tuy nhiên, người nghệ sĩ tài hoa này không chỉ tỏa sáng ở lĩnh vực âm nhạc. Ông còn vẽ tranh, làm thơ, đóng phim… và ở lĩnh vực nào cũng để lại nhiều dấu ấn.
Trong chương trình Đọc truyện đêm khuya hôm nay, mời quý vị và các bạn nghe phần đầu truyện ngắn “Về người bạn gái ở nông trường” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tác phẩm được in trên báo Văn nghệ số Xuân năm 1978. Cùng với sự trôi chảy của thời gian, về cách diễn đạt, có một số từ không còn phổ biến ở thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, ban biên tập vẫn quyết định giữ nguyên để quý vị và các bạn có thể thưởng thức tác phẩm này của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn một cách trọn vẹn.
Trong khuôn khổ Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 vừa qua được Hội Nhà văn Việt Nam và tỉnh Quảng Ninh phối hợp tổ chức tại Hạ Long, một chương trình tọa đàm sôi nổi đã diễn ra với chủ đề Phẩm giá của thơ ca.
Hơn 20 tham luận đã được gửi đến, trong đó có 10 bài viết của các nhà thơ, nhà nghiên cứu phê bình văn học được trình bày với nhiều góc nhìn đa dạng. Tựu trung, buổi tọa đàm xoáy vào hai vấn đề trọng tâm: Trách nhiệm xã hội của người cầm bút và đạo đức nghề nghiệp trong lao động sáng tạo.
Khởi nguồn từ những vấn đề vừa được gợi mở, chương trình Đôi bạn văn chương lần này xin dành một cuộc trò chuyện với tên gọi: Nghĩ về thơ từ một tọa đàm.
Thái Nguyên là vùng đất có bề dày về sáng tác văn học và lâu nay nhiều tên tuổi nhà văn, nhà thơ từ "xứ chè" được biết đến rộng rãi trong làng thơ nước ta. Hội Văn học Nghệ thuật Thái Nguyên là cái nôi nuôi dưỡng, chắp cánh và cổ vũ sáng tạo cho nhiều cây bút khi mới vào nghề lẫn lúc đã thành danh. Đây cũng là địa phương những năm qua ra Giêng đều đặn tổ chức Ngày Thơ – mỗi năm một chủ đề riêng, độc đáo, một cách bài bản, chuyên nghiệp. Ngày Thơ của Thái Nguyên năm nay diễn ra tại Nhà văn hóa Công nhân Gang Thép ở phường Gia Sàng, trước thềm Ngày Thơ cấp quốc gia, tiếp tục ghi ấn tượng rõ nét trong công chúng yêu thơ. Có mặt tại sự kiện này, BTV Võ Hà – Ban Văn học – Nghệ thuật – Âm nhạc (VOV3) đã có lược thuật về Ngày thơ mang chủ đề “Những câu chuyện mùa Xuân” do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh phối hợp tổ chức cùng với UBND phường Gia Sàng, công ty cổ phần Gang thép Thái Nguyên, Sở Văn hóa, thể thao và du lịch tỉnh cùng trường Cao đẳng VHNT Việt Bắc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và vọng âm của nó thì chưa bao giờ tắt trong tâm khảm của người lính. Với truyện ngắn “Vọng ký ức”, nhà văn Phan Ngọc Chính đã dẫn dắt độc giả bước vào một cuộc đối thoại đặc biệt: nơi những ký ức bi tráng về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc bỗng chốc ùa về, cộng hưởng cùng không khí nóng hổi của những xung đột thời đại. Không giáo điều hay triết lý về sự hy sinh, “Vọng ký ức” hiện lên bằng chính hơi thở của phận người mong manh giữa dòng xoáy thời cuộc. Mời quý vị và các bạn cùng đến với không gian của “Đọc truyện đêm khuya” để lắng nghe những rung cảm sâu sắc và thông điệp chữa lành từ tác giả Phan Ngọc Chính.
Ngồi là một trong bốn trạng thái tĩnh của con người. Tưởng rằng trạng thái này ít thể hiện được vị thế và cảm xúc thế nhưng trong “Truyện Kiều”, qua các thế ngồi của mình, các nhân vật đã tự khắc hoạ địa vị, thái độ, tính cách, cảm xúc của mình.
Chiến trường không chỉ có khói lửa hay những con số tính toán tọa độ điều khiển tên lửa khô khan, mà còn có cả những tràng cười sảng khoái át tiếng bom. Trong chương trình hôm nay, chúng ta sẽ gặp lại một cây bút vốn rất thân thuộc qua những thước phim điện ảnh từng đạt giải thưởng lớn, người cũng từng là một anh bộ đội tên lửa năm xưa.
Trong chương trình “Đọc truyện đêm khuya” hôm nay, mời quý vị và các bạn lắng nghe truyện ngắn "Người lính hay nói trạng" của nhà văn Nguyễn Quang Lập. Nhân vật chính của câu chuyện là một người lính thật đặc biệt: người lính có tài "nói trạng" bẩm sinh. Để có được cái duyên ấy, đòi hỏi một sức tưởng tượng phi thường và hơn hết là một tâm hồn luôn yêu đời. Anh đã hy sinh, nhưng tiếng cười ấy vẫn sống mãi trong ký ức của những cô gái tổ thông tin, của đồng đội và cả nhân vật xưng "tôi". Tinh thần hóm hỉnh đó chính là nét tạc chân thực vào bức chân dung anh bộ đội Cụ Hồ: luôn lạc quan ngay cả trong những thời khắc khốc liệt nhất.
Đã thành thường lệ, mỗi năm vào dịp Rằm tháng Giêng, công chúng yêu thơ khắp cả nước lại đón chờ những hoạt động và tiết mục trong Ngày Thơ Việt Nam. Năm nay tỉnh Quảng Ninh là địa điểm mà Hội Nhà văn Việt Nam lựa chọn để tổ chức Ngày Thơ cấp quốc gia. Đêm thơ chủ đề “Trước biển lớn” diễn ra vào đêm Rằm tháng Giêng năm nay ở đất mỏ đã ghi được dấu ấn rõ nét trong lòng công chúng yêu thơ hội tụ về đây.
Nhìn lại tiến trình ca khúc Việt Nam hiện đại ở thập niên cuối cùng của thế kỷ 20 và vắt sang thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, ban nhạc Bức Tường xứng đáng là đại diện tiêu biểu nhất cho thể loại rock Việt với những tác phẩm in dấu sâu đậm trong lòng công chúng, đặc biệt là những người trẻ. Thế hệ học sinh sinh viên của những năm tháng ấy gần như không ai là không nghe, không ai là không hát một vài ca khúc của Bức Tường. Các sáng tác không chỉ chinh phục công chúng bằng vẻ đẹp của giai điệu mà còn mang cả sức quyến rũ cuốn hút từ góc độ ca từ. Và linh hồn của ban nhạc Bức Tường, không ai khác chính là nhạc sĩ, ca sĩ Trần Lập. Kỷ niệm tròn 10 năm ngày anh đi xa, cũng nhân dịp tháng dành cho thanh niên, chương trình Đôi bạn văn chương của Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc (VOV3), Đài Tiếng nói Việt Nam xin được dành một chương trình trò chuyện về ca từ các ca khúc của nhạc sĩ Trần Lập với tên gọi: Nhớ một người luôn viết cho tuổi trẻ.