
Cuộc vận động sáng tác Ca khúc, Bài Dân ca đặt lời mới và Thơ với chủ đề “Với Đảng vẹn toàn niềm tin yêu” do Ban Văn học – Nghệ thuật (VOV6) và Ban Âm nhạc (VOV3) – Đài Tiếng nói Việt Nam phối hợp phát động đã đi đến hồi kết. Vừa qua, lễ trao giải đã được tổ chức trang trọng và ấm cúng tại Nhà hát Đài Tiếng nói Việt Nam (58 Quán Sứ, Hà Nội).
Dù diễn ra trong thời gian không quá dài, cuộc vận động vẫn gặt hái được thành công vang dội cả về số lượng lẫn chất lượng chuyên môn. Trong đó, hơn 2.000 bài thơ gửi về tham dự là một con số vô cùng ấn tượng. Kết quả này không chỉ phản ánh sức lan tỏa mạnh mẽ của chương trình mà còn cho thấy nguồn cảm hứng dồi dào của các tác giả trước những đề tài mang tính thế sự. Cuộc thi đã trở thành nhịp cầu để những người yêu thơ bộc bạch tình yêu đất nước và phản ánh nhịp sống hối hả của đời sống hôm nay. Chung cuộc, ban tổ chức đã trao giải cho 18 tác giả có chùm thơ và bài thơ xuất sắc nhất, bao gồm: 1 giải Nhất, 3 giải Nhì, 4 giải Ba và 10 giải Khuyến khích.
Với lối viết thủ thỉ nhưng sắc sảo, nhà văn Phan Đức Lộc đã "lật xới" những góc khuất trong đời sống dân sinh miền núi để mang đến một truyện ngắn đầy ám ảnh: "Pảng Cò Moong". Tác phẩm là sự đan cài giữa vẻ đẹp thuần khiết của cô gái bản tên Nến, sự thâm độc của kẻ buôn người tên Sến và lòng quả cảm của chàng công an xứ núi – Thòng.
Bằng sự thấu hiểu hơi thở của bà con dân bản, tác giả không chỉ lên án những hủ tục, những mánh khóe tội phạm biên giới mà còn tôn vinh hình tượng người chiến sĩ công an nhân dân kiên cường, bất khuất. Liệu tình yêu và niềm tin có đủ sức gieo mầm xanh trên mảnh đất còn nhiều gian khó? Những nút thắt kịch tính và cái kết đầy hy vọng về một tình yêu nảy nở nơi vùng cao đang chờ đón quý vị trong chương trình đêm nay.
Trong các nhà thơ trưởng thành trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một tên tuổi rất đặc biệt. Mới 20 tuổi đã dành giải Nhì cuộc thi thơ báo Văn nghệ năm 1969. Tuy không trực tiếp vào chiến trường chiến đấu nhưng những câu thơ của ông trở thành hành trang của cả một thế hệ những người lính chống Mỹ. Nhà thơ ấy là Bế Kiến Quốc. Sinh năm 1949 tại Nam Định, ông tốt nghiệp khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1970, từng giữ những chức vụ quan trọng như Thư ký tòa soạn tuần báo Văn nghệ, Hội nhà văn VN, Tổng biên tập báo Người Hà Nội cho tới ngày qua đời năm 2002. Với nhiều đóng góp cho nền thơ Việt Nam hiện đại, Bế Kiến Quốc đã được truy tặng giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật 10 năm sau ngày ông qua đời. Trong chương trình Đôi bạn văn chương cuối cùng của năm 2025 dương lịch này, chúng tôi xin dành một cuộc trò chuyện về chân dung nhà thơ Bế Kiến Quốc với tên gọi: Bế Kiến Quốc – Còn câu thơ mang gió tới cho đời.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương mà nó để lại đôi khi vẫn cần nhiều hơn một thế hệ để chữa lành. Có những câu chuyện không chỉ được viết bằng ký ức của người sống, mà còn được kể bằng tiếng lòng của những người đã nằm xuống dưới lòng đất mẹ.
Trong chương trình “Đọc truyện đêm khuya” hôm nay, mời quý vị cùng đến với một góc nhìn đầy bao dung về chiến tranh qua truyện ngắn 'Đất lở' của nhà văn, người lính Mai Tiến Nghị.
Đây là một tác phẩm xúc động về sự hòa giải dân tộc và lòng vị tha của những người lính. Từ sự hy sinh trên chiến trường đến cuộc gặp gỡ định mệnh của thế hệ mai sau, câu chuyện là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình và sức mạnh của tính nhân văn. Mời các bạn cùng đón nghe!

Nhà văn Như Bình được biết đến như một gương mặt thơ đầy cá tính và một họa sĩ được nhiều người yêu mến. Hiện chị là Trưởng ban Chuyên đề báo Công an nhân dân. Không chỉ ghi dấu ấn ở mảng thơ ca và hội họa, nhà văn Như Bình còn để lại những dấu ấn đậm nét về truyện ngắn qua 4 tập tác phẩm đã xuất bản.
Truyện ngắn "Đêm nguyệt thực" của nhà văn Như Bình là tác phẩm từng đoạt giải Nhất báo Văn nghệ trẻ năm 1996 và vừa được in lại trong tuyển tập "Lửa trên sông" (NXB Hội Nhà văn, 2025). Câu chuyện là bản tự sự đau xót nhưng cũng đầy khát khao về hạnh phúc của hai tâm hồn cô độc:
Lão Mốc: Người đàn ông góa vợ, sống lầm lũi trong sự cô đơn. Chị The: Người mẹ đơn thân tật nguyền, mang trên mình vết sẹo tinh thần từ quá khứ nhưng vẫn kiên cường nuôi con và âm thầm nuôi nấng khao khát về một mái ấm.
Giữa những rào cản nghiệt ngã của định kiến và sự ngăn trở từ người thân, liệu ánh sáng hạnh phúc có kịp soi rọi cuộc đời họ, hay sẽ tan biến như một bóng ma trong đêm nguyệt thực? Mời quý vị cùng theo dõi tác phẩm.
Chủ nghĩa nhân đạo thấm đẫm trong các tác phẩm của Đại thi hào Nguyễn Du, đặc biệt là “Truyện Kiều”. Có thể khẳng định “Tình thương” là chữ trọng tâm, là ký hiệu nghệ thuật cơ bản để tác giả soi rọi vào tâm trạng và số phận nhân vật. Ký hiệu chủ của cái “Tình” trong “Truyện Kiều” là chữ “Thương”. Có thể nói Đại thi hào Nguyễn Du đã “xây dựng một môi trường tình thương trong tác phẩm”.
Nhà văn Lộ Dao (sinh năm 1949 – mất năm 1992), tên thật là Vương Vệ Quốc, quê quán Thiểm Bắc (tức Bắc Thiểm Tây), Trung Quốc. Ông là tác giả của trường thiên tiểu thuyết lừng danh, đạt giải Mao Thuẫn năm 1991: Thế giới bình thường.
Truyện ngắn "Ngày vui sướng nhất đời" của ông được kể một cách giản dị, bắt đầu từ chiếc đài cassette, nhưng lại mở ra một chương ký ức sâu kín về những ngày khốn khó. Kỷ niệm đáng nhớ nhất đời mà người cha muốn để lại cho con cháu mình hóa ra lại là một kỷ niệm được phong kín về nước mắt đàn ông. Đây là một câu chuyện lồng trong truyện, ấm áp và chân thật. Mời quý vị cùng lắng nghe để cảm nhận "niềm an ủi và sự ấm áp vô cùng" mà tác giả muốn gửi gắm, qua bản chuyển ngữ của dịch giả Châu Hải Đường.

Trong dòng chảy thi ca hiện nay, những cuộc thi thơ luôn đóng vai trò như chiếc cầu nối giữa người sáng tác và độc giả, giữa cá nhân và cộng đồng, giữa hiện tại và quá khứ. Cuộc thi “Thơ ca & Nguồn cội” do những người dân làng Chùa (quê hương của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều- Chủ tịch Hội nhà văn VN) tổ chức không chỉ là một sân chơi nghệ thuật mà còn là nơi bồi đắp tình cảm, khơi dậy trong mỗi người niềm tự hào và gắn bó với quê hương, con người và nguồn cội.
Chỉ trong vòng 4 tháng phát động từ tháng 2 đến hết tháng 5 năm nay cuộc thi “Thơ ca và Nguồn cội” đã nhận được hơn 1500 bài thơ của hơn 500 tác giả ở khắp mọi miền đất nước gửi đến, đặc biệt có nhiều nhà thơ nước ngoài nổi tiếng cũng gửi thơ đến dự thi. Sau những phiên làm việc chuyên nghiệp, khoa học, nghiêm túc và công tâm, các thành viên Ban giám khảo cuộc thi bao gồm Nhà thơ Đinh Thị Như Thuý, Nhà thơ Phạm Đương, Nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến và Nhà văn Phạm Lưu Vũ đã chọn được những tác phẩm xứng đáng để trao giải. Ban tổ chức và Ban giám khảo cuộc thi đã công bố kết quả với 40 tác giải được trao giải thưởng. Ba giải Nhất cuộc thi “Thơ ca và Nguồn cội” lần thứ ba được trao cho các nhà thơ Lý Hữu Lương, Trương Xuân Thiên và Trang Thanh, mỗi tác giả một chùm 3 bài thơ. Giải Nhì được trao cho 7 tác giả, mỗi tác giả 2 bài thơ bao gồm Nguyễn Hoàng Anh Thư, Châu Anh Tuấn, Nguyễn Văn Song, Lê Đình Tiến, Vũ Tuyết Nhung, Khương Thị Mến, Bùi Việt Phương. Giải C được trao cho 16 tác giả, mỗi người 1 bài thơ. Giải đặc biệt dành cho 5 tác giả đã mang lại cho thơ ca và cuộc sống vẻ đẹp và một sức mạnh đặc biệt. Giải Cống hiến được trao cho 9 tác giả nước ngoài đã cống hiến cho Thơ ca và Hòa bình trên trái đất.
Có thể nói đối ngẫu cùng điển cố, sóng đôi, ẩn dụ là những biện pháp tu từ tiêu biểu cho phong cách học cổ điển của Đại thi hào Nguyễn Du trong “Truyện Kiều”, trong đó đối ngẫu đã góp phần làm cho nghệ thuật tự sự sắc nét, hài hoà, giàu nhạc tính, vừa tạo thành chất thơ đậm đà cho tác phẩm, vừa làm nên vẻ đẹp trau chuốt tương xứng cho lời văn. Nếu ẩn dụ, điển cố làm ngôn ngữ Truyện Kiều trở thành ngôn ngữ của biểu tượng, nội tại thì đối ngẫu làm cho tác phẩm thấm nhuần chất nhạc, vừa giàu có chất hoạ hài hoà, vừa nhiều tương phản, tương xứng nhịp nhàng, cân đối, đầy nhịp điệu, một phẩm chất không thể thiếu của mọi ngôn ngữ nghệ thuật đích thực.
Phép đối ngẫu là một thủ pháp nghệ thuật sử dụng sự cân xứng, hài hòa về ngữ âm, từ vựng và ý nghĩa giữa hai vế trong câu thơ, tạo nên sự chặt chẽ và tinh tế trong cách diễn đạt. Đối ngẫu trong “Truyện Kiều” là một hiện tượng đặc biệt, bởi trong truyện Nôm khuyết danh, dân gian không thấy có hình thức tiểu đối. Phép đối ngẫu đã nâng cao chất lượng tự sự, miêu tả nghệ thuật của tác phẩm.
Giữa nhịp sống hối hả, bề bộn của đô thị hiện đại, tâm trí và cảm xúc con người dường như cũng đang dần trở nên bão hòa, chai sạn. Những cử chỉ, suy nghĩ quan tâm, chia sẻ với gia đình, người thân bỗng trở nên thưa thớt, nhường chỗ cho sự tuần tự lạnh lùng của một nếp sống công nghiệp.
Người trẻ mải miết với công việc, còn người già thì cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Đâu mới là nơi lưu trú an yên cho mỗi người? Làm thế nào để chúng ta tìm lại cơ hội gặp gỡ, kết nối tình thương và lòng trắc ẩn?
Truyện ngắn “Thư viện người” của tác giả Lê Văn Thân, một lần nữa sẽ khiến chúng ta phải nghĩ về nỗi niềm thế hệ, về sự lắng nghe, và về tiếng nói thiết tha của tình người, tình đời.
Nguyễn Hải Yến – một nhà văn với phong cách đậm chất làng quê, nhưng lại luôn chạm đến những vấn đề cốt lõi nhất, gai góc nhất của thân phận con người Việt Nam. Chị sử dụng ngôn ngữ "mắng như hát" rất đời để kể về những bi kịch, mà ở đó, quá khứ không bao giờ chịu ngủ yên. Truyện ngắn “Nhân gian một cõi”: Nơi hận thù đã trở thành một thứ gia bảo. Nỗi hận đó đã ăn sâu, hóa thành những lời chửi rủa ngoa ngôn kéo dài suốt hàng thập kỷ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi bi kịch cá nhân và lịch sử nghiệt ngã đan xen, trói buộc hai gia đình lại với nhau? Và đâu là ranh giới giữa sự chịu đựng câm lặng và tình yêu thương vô điều kiện? Liệu có sức mạnh nào đủ lớn, đủ kiên trì để hóa giải niềm sân hận đã kéo dài qua nửa thế kỷ?
Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe "Nhân gian một cõi" – một câu chuyện về hành trình tìm kiếm sự hàn gắn và giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ.
Trong các cây bút thơ nữ đương đại, Nguyễn Thị Kim Nhung đang là cái tên gây được nhiều sự chú ý. Sinh năm 1990, quê Cẩm Khê, Phú Thọ, Kim Nhung tốt nghiệp khoa Viết văn – Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội và hiện đang công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Sau Thức cùng tưởng tượng (2019) và trường ca Từ phía sương buông (2021). Dần sáng (NXB Hội Nhà văn) là tập thơ thứ ba của Kim Nhung vừa ra mắt bạn đọc vào đầu mùa thu năm nay. Chương trình Đôi bạn văn chương của Ban Văn học Nghệ thuật – Âm nhạc (VOV3), Đài Tiếng nói VN lần này xin được dành một cuộc trò chuyện về chân dung thơ Kim Nhung với tên gọi: Nguyễn Thị Kim Nhung – Chú ngựa mùa thu chưa đi hết cánh đồng.
Bản lĩnh và nghị lực của con người luôn được tôi luyện khi đối diện với những tai ương. Nhưng sức mạnh lớn nhất giúp ta vượt qua gập ghềnh lại chính là tình thân, là niềm tin, là nguồn sức mạnh phi thường đến từ gia đình. Dẫu ra sao, tổ ấm vẫn luôn bao dung, đón đợi và xoa dịu mỗi con người sau những giai đoạn nổi loạn, lầm lạc.
“Những bước chân khập khiễng” không chỉ khập khiễng vì dáng đi của người mẹ giữa dòng đời hối hả, mà còn tan nát vì nỗi lo giữ con khỏi vực thẳm. Trong cô đơn và rối bời, người mẹ phải vật lộn tìm cách kéo con về, tái tê nhận ra mình trở nên nhỏ bé, tội nghiệp giữa nhịp đời khấp khểnh.
“Những bước chân khập khiễng” là thước phim chân thực về nội lực người mẹ, là cội nguồn yêu thương dẫn lối con người trở về, đồng thời là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị truyền thống và sự tha thứ vô điều kiện trong gia đình.