Nhắc đến Anh Ngọc là nhắc đến một thế hệ nhà thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những tác phẩm quan trọng đồng hành cùng lịch sử dân tộc nửa cuối thế kỷ 20, góp phần tạo nên những giá trị tinh thần to lớn đưa đất nước tới ngày thống nhất. Sau đó, Anh Ngọc tiếp tục có một hành trình sáng tác phong phú ở giai đoạn sau 1975. Nhân dịp kỷ niệm tròn 80 năm ngày sinh nhà thơ Anh Ngọc, chương trình Đôi bạn văn chương lần này xin được dành một cuộc trò chuyện về chân dung thơ ông với tên gọi: Anh Ngọc – Thơ là biên bản của tâm hồn.

Truyện ngắn “Tái sinh” bắt đầu từ một cuộc trốn chạy thực tại của nhân vật chính – Hân. Cô đã quá chán nản, mỏi mệt, thất vọng và cảm thấy vô nghĩa khi sống với chuỗi tháng ngày phụ thuộc và vô bổ với người yêu cô, để rồi cô muốn tìm đến cái chết. Thật may, khi đang rơi vào hoàn cảnh trở trêu đó, Hân đã tìm đến vùng đất Tây Nguyên đúng mùa lễ hội, cô muốn tìm hiểu về thổ cẩm ở vùng đất này. Nhưng thật không may cho Hân một lần nữa, cô bị bắt cóc. Đây là tình huống mở ra nhiều tình tiết hấp dẫn và gay cấn cho câu chuyện. Hân bị nhóm tội phạm chuyên buôn bán ma túy, buôn bán người bắt giam trong một căn hầm bỏ hoang cùng với những người phụ nữ khác đến vùng đất này du lịch. Khi rơi vào trạng thái tuyệt vọng bởi cái chết đang cận kề, bị bủa vây bởi bóng tối, nỗi sợ hãi, hoảng loạn, Hân gào khóc và nhận ra cô muốn được sống. May mắn đến với cô khi ban chuyên án CA 230 đã vào cuộc và Phi Vũ – đội trưởng ban chuyên án là người đã cứu cô nhưng anh đã bị thương rất nặng. Khi Hân tỉnh dậy ở bệnh viện thì ban chuyên án đã rút lui và tất cả phải giữ bí mật, kể cả cái tên người đã cứu mình, Hân cũng không được biết. Chi tiết chiếc áo của người chiến sĩ cứu cô, Hân giữ làm kỷ niệm là hình ảnh đẹp, nó gợi cho Hân hiểu một cách sâu sắc ý nghĩa của sự sống, của ranh giới sự sống và cái chết, của sự hy sinh và dũng cảm. Hân đã tìm thấy chính ở mảnh đất này, cô được tái sinh, được sống một cách ý nghĩa và tốt đẹp, khác với những gì mà trước đó, cô đã trải qua. Câu chuyện nói với chúng ta về ý nghĩa của sự sống và cái chết và hơn hết là sự chọn lựa, hãy sống một cuộc đời có ý nghĩa đích thực, biết cho và nhận, biết nâng niu những giá trị tốt đẹp trong đời bằng sự biết ơn và trân trọng (Lời bình của BTV Vân Khánh)
Tạm dừng nhiều năm do đại dịch Covid 19, Ngày thơ Việt Nam lần thứ 21 – Xuân Qúy Mão đã chính thức trở lại với diện mạo mới mẻ, hấp dẫn. Ngày thơ Việt Nam năm nay độc đáo và cảm xúc như thế nào? Phóng viên Thúy Quỳnh sẽ chuyển tới các bạn không khí Ngày thơ diễn ra tại Hoàng thành Thăng Long qua phóng sự sau:
Sau gần 02 tháng phát động, Cuộc thi thơ “Nhịp điệu mới” do Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, phối hợp cùng Ban VHNT (VOV6) và Diễn đàn văn chương Quán Chiêu Văn tổ chức đã thành công tốt đẹp. Từ hơn 300 bài thơ của hơn 100 tác giả dự thi, BTC đã trao 01 Giải Nhất, 02 Giải Nhì, 03 Giải Ba và 05 Giải Khuyến Khích cho các tác giả xuất sắc. PV chương trình có những thông tin cụ thể về kết quả cuộc thi. Mời các bạn cùng nghe!:

Từ trước đến nay không ít tác phẩm văn học đề cập chuyện bạo hành gia đình, và thường để lại trong độc giả những sự ấm ức, xót thương về nỗi đau mà người phụ nữ phải âm thầm chịu đựng. Nhưng ở truyện ngắn “Cổ tích mùa xuân” của nhà văn Nguyễn Hương Duyên mà các bạn vừa nghe, đọng lại trong lòng độc giả lại là niềm vui niềm phấn khởi trước việc Hằng-nhân vật kể chuyện xưng Tôi biết đứng dậy và sẵn sàng đối mặt với người chồng vũ phu. Truyện đã thể hiện chính kiến của nữ tác giả: trong cuộc kiếm tìm tình yêu, hạnh phúc, dù có nhọc nhằn, khổ đau nhưng người phụ nữ vẫn không từ bỏ, luôn chủ động, mạnh mẽ, đấu tranh đến cùng. Hằng luôn bị chồng đánh đập vô cớ. Cô âm thầm chịu đựng, song nỗi đau thể xác cũng không bằng nỗi đau tinh thần khi bà mẹ chồng hàng ngày chứng kiến cảnh con trai mình đánh con dâu mà không một lời nói, một cử chỉ can ngăn. Hóa ra, ngày trẻ bà cũng từng bị như thế, rồi kinh khủng hơn là Tiến-con trai bà ngày bé cũng từng bị cha đánh đập. Và kể cả mẹ của Hằng cũng bị cha đánh đập đến nỗi phải bỏ nhà ra đi. Nạn bạo hành, có lẽ đã ăn sâu trong gia đình mẹ đẻ của Hằng, gia đình chồng cô và cả cái xóm lao động nghèo này nữa, đến nỗi ai cũng coi đó là chuyện bình thường. Trên đời này, có lẽ cái kinh khủng nhất là khi con người ta coi cái ác, cái xấu trở nên bình thường. Nhưng với Hằng, mạch ngầm phản kháng đang dần dần dâng lên, chuyển từ thế bị động sang chủ động, biểu hiện thái độ sống, quyền làm chủ cuộc đời của mình. Tinh thần phản kháng, niềm tự hào, kiêu hãnh về giới đã xác lập bản thể, nhân cách của họ. Là phụ nữ, sống vì người khác nhưng cũng phải biết sống vì mình, cho mình. Đúng như nhan đề truyện “Cổ tích mùa xuân”, một mùa xuân ấm áp tươi vui như cổ tích đã đến với cuộc đời Hằng. Cô quyết định trở về ngôi nhà của mình. Cô quyết định đối diện với Tiến, dẫu biết rằng còn không ít những khó khăn, gập ghềnh trên con đường đi đến hạnh phúc đang chờ mình ở phía trước...(Đọc truyện đêm khuya 30/1/2023)
Những ngày đầu năm mới luôn khiến cho lòng người chộn rộn. Đó là thời khắc của sự trở về sau những chuyến đi xa. Nhiều mái ấm rộn ràng trong niềm vui sum vầy, nhưng cũng có những khoảng cô đơn, thương nhớ...(Tiếng thơ mùng 2 Tết)

Bằng giọng văn dí dỏm, hài hước vốn có, tác giả đã kể một câu chuyện với những tình huống dở khóc dở cười xoay quanh nhân vật chính làm trong ngành ngoại giao, sắp đến Tết, ông nhận quyết định lên đường sang một quốc gia Nam Á giữ chức vụ bí thư thứ ba của đại sứ quán mà trong truyện tác giả gọi là “ông bí ba”. Đi công tác nhưng ông được giao thêm nhiệm vụ vận chuyển hàng Tết, mà đâu phải cao sang gì chỉ là ít nguyên liệu làm nem và gói bánh chưng. Tưởng đơn giản, nhưng nhân vật của chúng ta cũng bao phen mất ăn mất ngủ, tốn không ít công sức để giữ gìn, bao bọc thậm chí cố giấu kín mấy thùng hàng hóa đến mức có thể. Hơn chục ngày chờ quá cảnh ở Bangkok, cuối cùng ông bí ba cũng được lên máy bay để sang Nam Á. Ông thở phào nhẹ nhõm vì nhiệm vụ quan trọng sắp hoàn thành, hàng hóa sẽ đến được nơi nó cần đến. Nhưng hỡi ôi, ông trời lại cứ muốn trêu ngươi ông. Vì ngủ quên mà ông vô tình đi chuyến bay nối chuyến sang Tây Âu. May làm sao, lại vẫn do ông trời sắp đặt, mấy thùng hàng kia bị nhân viên ở sân bay Bangkok chuyển nhầm sang máy bay đi Tây Âu, thành thử ông lấy được mấy thùng báu vật này. Nhưng điều bất ngờ chưa dừng lại. Sau khi được viên cảnh sát giúp đỡ và lái xe tắc-xi đưa về Đại sứ quán ở Tây Âu, ông lại không kịp mang thùng hàng về đại sứ quán ở Nam Á đúng hẹn. Ông bị kỷ luật, nhưng bù lại Đại sứ quán ở Tây Âu lại được đón một cái Tết đủ đầy với những món ăn mang đậm nét truyền thống của ngày Tết cổ truyền. Từng là một nhà ngoại giao nên nhà văn Hồ Anh Thái rất hiểu đặc thù công việc của những người đại diện cho nước mình làm việc ở nước ngoài. Nhà văn không đi sâu phân tích tâm lý nhân vật mà diễn biến tâm lý nhân vật bộc lộ qua hành động, cử chỉ và tình tiết truyện. Truyện bày tỏ nỗi niềm, sự vất vả của những người làm công tác ngoại giao, qua đó gửi gắm những nét văn hóa độc đáo riêng có của dân tộc ta. Hội nhập quốc tế, toàn cầu hóa văn hóa, nhưng hội nhập chứ không hòa tan. Đi từ chung tới riêng, ta vẫn là ta, ta vẫn giữ được Tết cổ truyền dân tộc với những giá trị văn hóa trường tồn: tết đoàn viên, tết xum vầy…(Đọc truyện đêm khuya mùng 2 tết)

Vậy là một mùa xuân mới lại về. Tin rằng trong khoảnh khắc chuyển giao thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới, trong lòng tất cả mọi người đều có những cảm xúc thật đặc biệt. Và chúng tôi bỗng nghĩ tới nhiều hơn về những người Việt đang ở xa tổ quốc, hay là những người tuy ở trong nước nhưng vì một lí do nào đó mà ngày Tết không thể trở về quê nhà của mình. Lòng tôi lại bâng khuâng tự hỏi: Không biết những điều gì sẽ làm họ nhớ nhất trong những ngày Tết ở xa quê nhà? Đó có thể là hình bóng những người thân yêu, là những không gian quen thuộc, lại có thể là một vẻ đẹp nào đó của thiên nhiên, của đất trời. Đối với những người sinh ra lớn lên trên đất Bắc, chắc hẳn sẽ không thể quê được những cơn mưa xuân, những cơn mưa lẫn vào sương khói mờ ảo, mang theo chút se rét của cái lạnh cuối đông, báo hiệu Tết sắp về. Chương trình Đôi bạn văn chương đặc biệt mừng Tết Quý Mão lần này xin được gửi tới quý vị thính giả một cuộc trò chuyện mang tên: Mưa xuân trong thơ Việt (Đôi bạn văn chương mùng 1 Tết)
Muôn sắc hoa luôn làm xao xuyến hồn người. Những khoảnh khắc đón mùa xuân sắp về cũng là lúc những cánh hoa tươi tắn, căng mọng nhất. Nếu ta có dịp lạc bước vào làng hoa dịp này sẽ không chỉ đắm chìm trong vẻ đẹp của hoa, của hương mà còn cảm nhận sự hối hả của những người làm đẹp cho đời.

Truyện ngắn của nhà văn Trần Thị Tú Ngọc nhất là truyện viết về chiến tranh luôn thấp thoáng nỗi buồn sâu lắng. Những vết thương lòng, tổn thương tình cảm ẩn hiện trong tâm tư và cuộc sống đời thường của các nhân vật. Phần mở đầu truyện ngắn khiến người đọc, người nghe nhớ lại vùng sông nước Miền Tây những năm cuối chiến tranh. Những trận càn ác liệt của quân địch, những mất mát hi sinh của người lính giải phóng dân tộc. Thời gian qua đi, chiến tranh kết thúc nhưng vết thương lòng của nhân vật má Hai vẫn không nguôi. Bà đau xót trước cái chết của người em trai, đau buồn hơn khi người thương của mình là ông Tư Ngang mang tiếng phản bội. Suốt mấy chục năm trời, hiểu lầm trước chiến tranh khiến hai người yêu thương phải xa lánh nhau. Hai nhà tuy sát vách nhưng vết thương chiến tranh như bức tường vô hình khiến má Hai và ông Tư không thể vượt qua. Câu chuyện tình buồn nhẹ nhàng và sâu lắng, những nỗi niềm cảm xúc của nhân vật thể hiện từ ánh mắt buồn, tiếng thở dài trong đêm, những bối rối khó nói thành lời…Những tổn thương trong lòng chính là điều khó lành nhất. Từ khi bà Hai vẫn trẻ trung xinh đẹp đến lúc mái tóc pha sương thì nỗi đau trong lòng vẫn không nguôi ngoai. Mỗi khi định đón nhận tình cảm của ông Tư thì hình ảnh cái chết của em trai, của những người lính giải phóng quân lại nhức nhối. Đến khi sự thật được làm sáng tỏ, ông Tư Ngang lấy lại danh dự của mình thì cũng là lúc bà Hai tuổi già mắc bệnh nặng. Tuy nhiên, có lẽ bệnh tật khiến bà Hai mất trí nhớ cũng chưa chắc là nỗi bất hạnh. Thời gian sẽ xóa nhòa đi nhiều thứ, kỉ niệm, nỗi buồn phôi phai theo năm tháng. Bệnh tật khiến bà Hai dần rơi rụng ý ức buồn mà chỉ còn lưu giữ kỉ niệm đẹp về ông Tư. Truyện ngắn đi vào những vết thương thời hậu chiến, chiến tranh không chỉ có mất mát hi sinh trên chiến trường mà còn cả nỗi buồn sâu kín trong nội tâm mỗi người. (Lời bình của BTV Hoàng Hiệp)
Sau cuộc hop 3 cơ quan liên ngành của Bộ Đào tạo, vụ việc “học giả bằng thật” của Quang Thiện đã được làm rõ. Giờ đây, không ai có thể vu oan cho Quang Thiện về tấm bằng Đại học Nghệ thuật được nữa. Sự việc đã rõ trắng đen. Người vui mừng nhất phải kể đến nhà báo Nguyễn An. Sau bao ngày đấu tranh đòi lại công lý, giờ đây anh mới cảm thấy có được phút nghỉ ngơi. Đau xót thay những ngày người bị hại đã phải gồng mình tự vệ, chống đỡ, hứng chịu cảnh mình và gia đình bị bôi nhọ và lên án. Sau hơn 4 năm, nỗi oan này của Quang Thiện mới được rửa. Nhưng cha anh là ông Khiêm đã qua đời. Tổn thất này không một ai có thể bù đắp được… Những tưởng sóng gió đã yên, nhưng không. Đỗ Thiết và Lê Sở Kha nhất quyết tìm cách kéo Quang Thiện xuống vùng bùn bằng một thủ đoạn bẩn thỉu khác… Sau đây, PTV Minh Nguyệt sẽ gửi tới quý vị và các bạn những trang cuối tiểu thuyết “Sóng độc” của nhà văn Trần Gia Thái. Sách do NXB Hội Nhà văn ấn hành.

Ông Khiêm đã mất. Quang Thiện cảm thấy không có động lực gì để tiếp tục đấu tranh. Trước đây, anh nén nhịn giữ gìn là vì cha. Giờ ông mất rồi, Quang Thiện tính bỏ Đài Bắc Hà, nhất là khi có nhiều đơn vị khác sẵn sàng đón anh về như Nhà xuất bản Công nhân hoặc Đài V. Tuy nhiên, nhà báo Nguyễn An không cho phép Quang Thiện bỏ cuộc bởi lẽ làm như vậy là chấp nhận để cái xấu thắng thế. Quang Thiện càng thêm rối bời. Anh không ham thích gì địa vị hay quyền lực mà chỉ băn khoăn tại sao con vật có thể đối xử tốt với nhau còn con người thì không? Trước những đòn thù ác ý mà Đỗ Thiết và Bạc phò đã đánh vào mình, Quang Thiện cũng từng có ý định ăn miếng trả miếng. Nhưng Quang Thiện là Quang Thiện. Anh không thể dùng mưu hèn kế bẩn để đáp lại những thủ đoạn hèn hạ. Anh nhất định phải đi con đường sáng, thắng chúng bằng lẽ phải và sự thật. Liệu Quang Thiện có thể “loại trừ cái ác mà không phải dùng đến cái ác” hay không? Quý vị và các bạn cùng nghe diễn biễn tiếp theo của tiểu thuyết “Sóng độc” - tác phẩm hiếm hoi viết về phát thanh truyền hình của nhà văn Trần Gia Thái.
Thấy cha mình là ông Khiêm đã đỡ hơn, Quang Thiện quyết định quay trở lại Đài Bắc Hà, bàn giao công việc và xin nghỉ phép tiếp. Anh phóng xe đi mà bụng dạ cứ bồn chồn. Ông Khiêm liệu đã thực sự vượt qua cơn bạo bệnh hay chỉ là phút tỉnh táo trước lúc lâm chung? Đường xá đông đúc khiến Quang Thiện buộc phải dừng chân ở một quán nước. Anh được vợ chồng chủ quán đón tiếp nồng hậu. Chính lúc tưởng như mọi chuyện đã chuyến biến tích cực hơn thì Quang Thiện nhận điện thoại của người nhà, báo tin ông Khiêm đã gục trên xe lăn khi nghe tin Quang Thiện bị kỷ luật trên đài… Sự việc diễn ra quá đột ngột khiến Quang Thiện càng thêm đau đớn. Anh mang nỗi on “học giả bằng thật”. Còn cha anh, vì vụ việc ấy, mà đã không qua khỏi… Sau đây, mời quý vị và các bạn theo dõi những diễn biến tiếp theo của tiểu thuyết “Sóng độc” – tác phẩm hiếm hoi viết về phát thanh truyền hình của nhà văn Trần Gia Thái.

Câu chuyện ồn ào “học giả bằng thật” của Quang Thiện đã có kết luận rõ ràng từ Ban Kiểm tra Đảng. Chính vì vậy, việc bổ nhiệm Quang Thiện vào vị trí Phó Giám đốc, Phó Tổng Biên tập Đài Bắc Hà vẫn được tiến hành. Nhưng chính vào ngày hôm đó, cụ thân sinh của Quang Thiện bệnh nặng, khó lòng qua khỏi. Anh quyết định bỏ lại mọi thứ phía sau để ở về quê chăm sóc cha. Anh chưa từng muốn dính líu vào vòng xoáy tranh giành quyền lực nhưng lại vô tình bị rơi vào, bị hại đến mức gần như thân bại danh liệt. Ông cụ thân sinh cũng vì chuyện này mà sinh bệnh. Sự yếu thế của một người tử tế cho thấy góc khuất trong đời sống công sở, nơi mà sự bè phái lên ngôi và vì quyền lực, người ta không ngại dùng thủ đoạn với đồng nghiệp của mình. Mọi chuyện đã tới hồi ngã ngũ, hay lại mở ra những cơn sóng độc tiếp theo, khiến Đài Bắc Hà lại thêm một phen lao đao? Sau đây, giọng đọc Minh Nguyệt gửi tới quý vị và các bạn những trang tiếp tiểu thuyết “Sóng độc” của nhà văn Trần Gia Thái. Sách do NXB Hội Nhà văn ấn hành.