Chủ tịch Hồ Chí Minh là một hình tượng lớn mà văn chương nghệ thuật đã và vẫn còn phải tìm hiểu tiếp, viết tiếp về cuộc đời, tư tưởng và nhân cách cao đẹp của Người, đặt ra những trăn trở băn khoăn trước bao vấn đề của đời sống hôm nay đang đi ngược lại với mong muốn tâm huyết của Người. Đây cũng là điều mà nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại trăn trở trong nhiều sáng tác và chia sẻ cùng Tiếng Thơ … (Tiếng thơ 16/05/2020)
Trong những ngày cả nước chung tay đẩy lùi dịch bệnh Covid 19, các nhà thơ cũng nhập cuộc đầy hào hứng. Nhiều bài thơ, tứ thơ mới ra đời, vừa cho thấy tâm tư thời đại, vừa cổ vũ động viên nhân dân, đặc biệt những người ở tuyến đầu chống dịch… (Tiếng thơ 06/05/2020)
Sau biết bao nỗ lực, bao hy sinh không mệt mỏi của bộ đội Việt Nam và quân đội Pathet Lào, cuối năm 1972, chiến dịch cánh đồng Chum giành hoàn toàn thắng lợi. Từ đây góp một phần quan trọng vào vị thế của Việt Nam và Lào trên bàn đàm phán ở Paris, góp phần vào thắng lợi của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân 1975, cổ vũ mạnh mẽ và tạo điều kiện cho quân và dân Lào liên tiếp nổi dậy, giành chính quyền trong cả nước và thành lập nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào vào ngày 2-12-1975 (Tiếng thơ 29/04/2020)
“Sài Gòn ơi ta đã về đây” - Câu hát ấy cũng là tiếng reo vui, lời thầm thì trên môi người chiến sỹ. Sài Gòn – điểm hẹn tháng tư, điểm hẹn của những cánh quân từ các miền hội tụ, điểm hẹn của ba mươi năm đất nước chiến tranh. Tin vui thắng trận dồn dập, trải từ miền Trung vào miền Nam, và trong lòng miền Nam, quân dân đồng loạt nổi dậy. Đó là những tháng ngày không ngủ, một ngày mà như thể một đời… (Tiếng thơ 22/04/2020)
Tháng tư, thời khắc giao mùa cuối xuân đầu hạ luôn là điểm hẹn lý tưởng để hiện tại và quá khứ gặp gỡ nhau, trong không gian mát màu xanh kỷ niệm. Tháng tư năm 1975 với những bước chân thần tốc, những diễn biến bất ngờ, những khát vọng hội tụ thành sức mạnh, để mở ra một tầm vóc non sông, một vị thế thời đại. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, nhìn lại tháng ngày lịch sử ấy, cảm giác nhẹ nhõm an lành biết bao… (Tiếng thơ 18/04/2020)
Sinh năm 1952, từng đi bộ đội, tham gia thanh niên xung phong, dạy học, học viên khóa đầu trường viết văn Nguyễn Du, rồi chuyển sang làm báo, làm biên tập viên văn nghệ Đài Tiếng nói Việt Nam cho đến lúc nghỉ hưu. Đó là đôi nét về nhà thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh, tác giả của hai tập thơ “Bùa lá” và “Miền hoa dại”. Trong đời sống và trong thơ, bà luôn lặng lẽ, sự lặng lẽ ấy đem tới những bài thơ, những câu thơ “trong và buốt như nước mắt” như nhận xét của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Tiếng thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh trước hết là tiếng lòng của người phụ nữ đi đến tận cùng tình yêu, khao khát sự chân thành, tử tế, không dối lừa… (Tiếng thơ 08/04/2020)
Câu ca dao: "Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba” trở thành lời nhắn nhủ sâu sắc, cho thấy nhu cầu hướng về nguồn cội của bao thế hệ người Việt. Thơ viết về đền Hùng, về vùng đất Phong Châu - Phú Thọ cũng là một vệt đề tài mang tính lịch sử, phong phú về nội dung và màu sắc biểu hiện. Bài viết “Cảm hứng nguồn cội trong thơ viết về đền Hùng” của nhà thơ Nguyễn Trọng Hoàn thể hiện góc nhìn mang tính khái quát về nội dung, ý nghĩa của vệt sáng tác này trong lịch sử văn học nước ta (Tiếng thơ 04/04/2020)
Trong thế hệ thi nhân thời kháng chiến chống Pháp, Hữu Loan có lẽ là một trong những người đặc biệt nhất, đặc biệt từ cuộc đời cho tới thơ ca. Cả đời ông chỉ in một tập thơ, nhưng chỉ với tập thơ ấy, và cũng chỉ cần hai bài “Màu tím hoa sim” và “Đèo cả” đã thể hiện một tài năng một tầm vóc thơ… (Tiếng thơ 25/03/2020)
Công chúng thường nhắc đến Chế Lan Viên với dòng thơ thế sự, suy tưởng mà ít để ý đến những bài thơ tình của ông. Đặc biệt, qua những vần điệu trìu mến, người đọc có thể hiểu được phần nào những ngày hạnh phúc của Chế Lan Viên với hai người vợ: bà Nguyễn Thị Giáo sinh năm 1925 và bà Vũ Thị Thường sinh năm 1930… (Tiếng thơ 21/03/2020)
Trong cuộc sống nói chung, thơ ca nói riêng, có những người thành công thành danh, được nổi tiếng, được nhận về nhiều hoa trái ngọt ngào. Song cũng có người lặng lẽ, khuất nấp, lấy sự an yên làm niềm tri kỷ. Nhà thơ Minh Giang thuộc típ người đó. Ở tuổi hai mươi, ông xuất hiện như một cây bút trẻ đầy triển vọng, là một trong những hội viên sáng lập Hội nhà văn Việt Nam, nhưng ở tuổi gần 80, ông mới in tập thơ đầu tay, và náu mình trong những trang tiểu thuyết. Thơ và văn mang nỗi đau của những giằng co số phận, giữa bão táp lịch sử và thời đại… (Tiếng thơ 11/03/2020)
Trong hơn mười năm trở lại đây, gương mặt thơ nữ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh được bạn đọc bạn viết yêu mến bởi một giọng thơ riêng, mang đậm sắc thái miệt vườn Nam Bộ, lối biểu đạt hình ảnh cảm xúc mới mẻ, tự nhiên và tự tin. Chị quan niệm: làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió”, “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (Tiếng thơ 08/03/2020)
Núi Yên Tử là ngọn núi cao hơn 1000 m so với mực nước biển, nằm trong dãy núi Đông Triều vùng đông bắc nước ta, với hệ thống động thực vật phong phú đa dạng, đã được nhà nước công nhận là khu bảo tồn thiên nhiên. Phía Đông dãy Yên Tử thuộc tỉnh Quảng Ninh và phía Tây thuộc tỉnh Bắc Giang. Núi Yên Tử hiện còn lưu giữ một hệ thống các di tích lịch sử văn hóa gắn với sự ra đời, hình thành và phát triển của thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, mà người khai mở là Đức Phật hoàng Trần Nhân Tông. Lên Yên Tử cũng gần với sự trở về, trở về thiên nhiên hùng vỹ, với niềm tin tôn giáo, sự hướng thiện, đặc biệt là trở về với cội nguồn cha ông, hiểu hơn tâm thức dân tộc… (Tiếng thơ 26/02/2020)
Với “Chiều xuân” một sáng tác thời kỳ thơ mới của nữ sỹ Anh Thơ, bút pháp vừa hiện đại vừa cổ điển đã tạo dựng một bức tranh xuân tĩnh lặng, vắng vẻ, thẳm sâu, với những hình ảnh vô cùng tiêu biểu của nông thôn đồng bằng Bắc Bộ vốn đã và đang bị mất mát quá nhiều… (Tiếng thơ 22/02/2020)
Mẹ ơi/ Con đang bay trên cao thẳm bầu trời/ Như hoàng tử trong chuyện xưa mẹ kể/ Trước mặt con là vòm xanh êm ru/ Vẫn từng xanh trên mái nhà mình...Bài thơ được viết năm 1979, khi lần đầu tiên nhà thơ Trần Đăng Khoa ngồi trên máy bay, bay trên cao thẳm bầu trời, qua nhiều làng mạc đồng quê, ông nghĩ đến mẹ và làm thơ gửi mẹ. Mẹ chính là ngọn nguồn cảm xúc trong thơ Trần Đăng Khoa, thuở nhỏ cũng như sau này. Khi đã qua thời niên thiếu, trở thành người lính, người chồng, người cha, thì mẹ vẫn là miền cảm xúc mát lành, níu ông về với góc sân và khoảng trời tuổi nhỏ. Mẹ làm nên hồn cốt của đất đai, của quê hương xứ sở, là điều đẹp đẽ nhất có thật ở trên đời… (Tiếng thơ 12/02/2020)